Hơn 60 tuổi, từng có 7 bà hậu phi và 23 người con, ông Thào Nhịa Dia đã tạo nên một kỷ lục không dễ dàng tin nhưng có thật ở vùng Tây Bắc.
>> ‘Người tải’ chân dài và những trận chiến giành địa bàn khốc liệt
>> Khiếp sợ rùng rợn học sinh ‘nghịch’ xác chết
>> Quý bà ghen tuông ngược, tậu mọi cách kiếm con trong khoảng phi công trẻ
Hơn 60 tuổi, từng có 7 bà hiền thê và 23 người con, ông Thào Nhịa Dia ở bạn dạng Hua Ty, phố Co Mạ (Thuận Châu, Sơn La) đã tạo nên một kỷ lục khó khăn tin nhưng có thật ở vùng Tây Bắc. Câu chuyện ông Dia phạm luật “lấy thêm vợ”, rồi quần quật nuôi đồng minh con lít nhít vừa vui nhộn vừa đầy đau xót.
Kiếp chồng tầm thường
Từ Thuận Châu vào Co Mạ phải vượt qua con đèo Chiềng Bôm dài khoảng 30km. Sau nửa buổi sáng vật lộn với khúc cua ngoằn ngoèo, uốn lượn theo triền núi, chúng tôi cũng tìm được nhà lão Dia. Nhà lão thấp lè tè, nhuộm màu thời điểm, ẩm mùi khói bếp Đây là nơi ở store chục nhân loại.
Lão Dia không có ở nhà, chỉ có một người thiếu nữ người Mông đang hùi hụi ngồi thêu bên bậu cửa. Chị này tên là Giàng Thị Và, tự kiếm được là bà xã 7 của lão Dia. Cạnh chị là mấy đứa trẻ sàn sàn tuổi nhau, quần áo lấm lem bùn đất. Trông chúng chẳng người nào có thể nhìn thấy đứa nào là chị là em.

Lão Dia và bà hậu phi thứ 7 của mình
Năm nay, Và mới ngoài 30 tuổi mà đã có đến 4 đứa con. chậm triển khai còn chưa tính đứa con trong bụng. Hỏi về chuyện những bà bà xã trước của lão Dia, Và tỏ ra rất mặc nhiên. Nói đến bà nào Và cũng 1 câu chị, 2 câu chị, chẳng hề có thái độ hằn học hay tị ghen. Và luôn tự coi chính mình là em út của cả nhà.
Và bảo, bà cả đi sang trông cháu ở tận Mường Nhé (Điện Biên), Và ở nhà trông anh em con này với chồng. Theo Và thì đến giờ tổng số con của chồng bản thân mình đã lên đến con số 23, trừ những đứa con gái lớn của bà cả đi lấy chồng, còn lại chúng đều ở lại đây cả. Lạ hơn cả là tất cả những đứa trẻ này đều gọi Và là mẹ, dù là đứa đã lấy chồng, lấy hoàng hậu rồi. Ngay cả những đứa con của Và cũng vậy, chúng cũng coi những bà phi tần trước của bố như mẹ đẻ của chính mình.
Mặt trời đứng bóng, lão Dia thồ nước về. Lão Dia đội chiếc mũ rộng vành theo kiểu của những tay cao bồi miền Tây nước Mỹ. Dáng lão thấp đậm, cứng rắn, chắc khỏe như cây lim, cây nghiến ở trên rừng vậy. Khuôn mặt lão nhuộm màu nắng gió. Giọng nói của lão vang và ấm. Lão có bộ ria dài, dầy và đen nhánh. Thoạt nhìn, người nào nhận ra tưởng lão là người hung hãn nhưng khi xúc tiếp rồi mới biết lão thánh thiện.
Vừa hạ chiếc mũ xuống, lão đã niềm nở mời khách tham gia nhà như là quen thói lâu lắm rồi. “Nhà báo đã đến đây rồi phải ở lại uống rượu cùng tôi mới được!”, lão mở đầu câu chuyện bằng lời mời thân tình đó.
Như đã thành lệ, bà 7 đã lúi hớt tóc ở dưới bếp sẵn sàng bữa ăn trưa, mổ gà xương đen khoản đãi khách. Chưa kịp ngồi ấm chỗ, lão Dia chủ động nói về người hiền thê này: “Cô này là phi tần 7 – em út trong nhà. Tôi vừa kéo về được mấy mùa rẫy rồi. Tuổi của cung phi út này bằng tuổi đứa con cả của bản thân đấy!”. Lão nói đầy vẻ kiêu hãnh.

Lão Dia đa tình
Chỉ thoáng sau bữa cơm tiêm tất đã được dọn ra, chỉ có tôi và lão ngồi uống rượu. Uống cạn với lão một số chén, lão mới tạo dựng lòng tâm can. Lão sinh năm Kỷ Hợi (1959), thuộc cung Khôn, mệnh Bình địa mộc, có tức là cây mọc trên đất bằng. Chẳng vậy mà cuộc thế lão gắn bó với rừng như môi với răng vậy.
Lão sinh ra trong một mái ấm đông bằng hữu. Ba má đều là cán bộ huyện. Khác với những chàng trai Mông ngày đó, lão được bố mẹ cho đi học tại trường Nội trú khu tự trị Tây Bắc. Vốn là người mưu trí, sáng dạ bố mẹ lão rất hy vọng sau này lão sẽ là một cán bộ tốt.
Tằng tằng thêm hoàng hậu
Học đến lớp 7 (khi đó lão tròn 15 tuổi) lão đã thấy lồng ngực chính mình nổi lên cuồn cuộn và tim đập rộn rã khi thấy sơn nữ bước qua. Những ngày đi chơi xuân, lão cưỡi ngựa, vai đeo khèn, kèn lá dắt hông hệt như lãng nhân. Lão đi đến đâu các cô gái luôn quây bao quanh bởi lão thổi đàn môi rất hấp dẫn. Tiếng bọn môi của lão khiến cho sơn nữ mê mẩn như bị bỏ bùa mê thuốc lú, quên cả lối về.
Sau mấy phiên chợ xuân, lão đã để ý tới một cô gái tên là Lý Thị Sua rất xinh ở thị xã Sông Mã. Cũng như đa dạng sơn nữ khác, Sua đã không phân vân dang tay để lão kéo về khiến cho thê thiếp.
Mối tình lãng mạn và đầy chất thơ này để lại trong lão Dia phổ thông tuyệt hảo. Khi đó lão mới 15 tuổi, nàng Sua 13 tuổi. Lấy nhau được 2 năm, nàng Sua đã sinh đứa con gái đầu lòng. Lấy hiền thê xong, lão lại tiếp tục dùi mài kinh sử tại trường Nội trú khu tự trị Tây Bắc. Khi đó ba má lão vẫn chờ đợi, lão sẽ tiếp tục theo đoạn đường học hành để sau này khiến cho cán bộ.

Mỗi người cung phi của lão Dia ở trong một ngôi nhà bé bỏng
Trong những ngày học ở trường, vốn là người khéo miệng lại thổi kèn lá hay, lão đã làm đa dạng cô gái chết mê chết mệt. Cô Mùa Thị Mái đã không thoát khỏi “lưới tình” mà lão đã bủa vây. Chỉ sau thời điểm ngắn khám phá và yêu đương, Mái đã đồng ý là vợ tí hon của lão Dia.
Lão dẫn cung phi nhì về, “xin phép” bà xã cả cho Mái ở cùng một mái nhà. Lạ thay nàng Sua không ích kỷ mà đồng ý cho Mái khiến cho em của bản thân mình.
Mới ngoài 20 tuổi mà lão Dia đã có 2 hậu phi. Cũng bởi phi tần bìu con díu nên lão bỏ luôn cả nghiệp bút nghiên. Lão về phiên bản tiếp tục tương lai… “trồng người” của mình.
Bà Sua, bà xã cả vốn là người mắn đẻ, thông thường sống với nhau hơn chục năm bà đã cho “ra lò” 13 đứa con, trong đó có 7 con gái, 6 con trai. Bà 2 cũng sinh cho lão 1 cậu đại trượng phu. Người bố trẻ của mưới mấy đứa con, luôn phải đầu tắt mặt tối ở trên nương để lo cho cái ăn của cả nhà.
Những tưởng gian truân khó nhọc đó sẽ khiến cái tính lãng mạn, đa tình của lão không còn đất sống, ngờ đâu sau những chuyến chở đậu tương xuống huyện Thuận Châu bán, lão đã xem xét đến một người đàn bà đã có chồng là Và Thị Lánh (SN 1975).
Theo như lời lão Dia, cô Lánh rất đáng thương. Lánh đã có chồng, chưa có con, hoàng hậu chồng sống không vui vẻ. Lánh nhiều lần bị chồng đánh, bữa cơm nào cũng chan đầy nước mắt, tủi cực. Đến năm 1990, Lánh bị chồng ruồng bỏ. Thương phận liễu yếu đào tơ, giữa dòng đời cơ cực, lão đã về nhà bàn với 2 bà bà xã của bản thân mình xin đón nàng Lánh về ở cùng.
Về ở chung, ban đầu, bà cả có vẻ không ưng lắm vì Lánh ăn nói không được lễ độ. Lời bà cả là tối thượng, nên nhiều lúc lão Dia cũng chần chừ, định trả Lánh về… nơi ở cũ. Tất nhiên, sau thời gian tầm thường sống, được chồng và các bà vợ trước rèn rũa, Lánh đã đổi mới. Không thua kém gì bà cả, chỉ sau một vài năm cô Lánh này cũng đã có 4 đứa con.

Dù là con của bà 7 hay bà cả, họ đều coi là con thông thường
Cứ theo cái “lý” của lão Dia, lão vốn là người hay thương người, các bà bà xã kia mỗi người mỗi cảnh, thương tình nên lão đón về nhà đất để có chỗ nương tựa tham gia nhau. Có nhẽ, cũng vì cái “lý” cái “tình” đó mà lão thuyết phục được phần lớn các bà hoàng hậu sau này đồng ý cho lão lần lượt đón thêm 4 người cung phi nữa có căn số đều đáng thương.
Người cung phi thứ 4 tới với lão cũng khôn cùng thình lình. Cô này tên là Quàng Thị Thanh (SN 1973) là người Thái, ở thị xã Thuận Châu đã có chồng và 3 đứa con cắp nách. Chồng của Thanh bán buôn ma túy nên bị bắt ở tù. Nhì người đã bỏ nhau. Tình cảnh của mẹ con cô Thanh này lúc đó rất đáng thương. 4 mẹ con ở trong ngôi nhà dột tứ phía, đứt bữa thường xuyên.
Thời điểm đầu lão giúp mẹ con Thanh củ khoai, củ sắn, thỉnh thoảng cho cái chăn khi đông về. Sự chuyển di giữa hai bên càng ngày càng thân mật. Và rồi chuyện gì đến sẽ phải đến, tham gia một ngày xuân đẹp trời, lão đã “thưa” chuyện này với bà vợ cả. Không ngờ bà Sua không trách chồng mà cùng lão xuống tận phường Chiềng Ly để đón bà hậu phi thứ 4 cũa lão về nhà. Trai người Mông nơi đây nghĩ rằng, ví như lấy bà xã 2 mà được phi tần cả tác phù hợp thì không có gì phải nghĩ nữa.
Bỏ thêm củi vào bếp lửa, lão Dia tiếp tục câu chuyện về đời chính mình. Ấy là câu chuyện về người bà xã thứ 5 của lão. Cô này tên là Nguyễn Thị Hải, người Kinh, quê gốc ở Vĩnh Phú.
Cô Hải cũng có số mệnh long đong. Chồng mất sớm, để lại cho cô 1 người nam nhi. Cô Hải bán hàng xén, ngày ngày rong ruổi đi khắp nơi. Chẳng hiểu “trời xui làm” thế nào mà cô lại dừng chân bán hàng tại Co Mạ. Và, ở đây, cô đã chạm chán lão. Biết lão đã có tới 4 người bà xã, nhưng xích thằng trời buông, cô vẫn mê tít.
Lão Dia cũng đon đả dang tay đón thanh nữ cơ nhỡ đó làm cho vợ thứ 5 của bản thân mình. Đứa con trai của cô Hải là Nguyễn Văn Long cũng được lão kiếm được là con của mình và được đặt thêm tên của người Mông là Thào Pó Của.
Như để chữa thẹn, khi câu chuyện “lấy phổ quát thê thiếp” đang vào hồi cam go thì lão Dia khoe, lão ko phải là người đa dạng bà xã nhất ở đất Co Mạ này. Ông ngoại lão có tới 9 người thê thiếp, trong đó có cả người bà xã quê ở nước bạn Lào. Theo lão thì ông ngoại có số đông 37 cô con gái và 6 người nam nhi.
Không nhân thức có phải do “noi gương” ông ngoại mình hay không mà lão vẫn chưa chịu “dừng bước” trên “con đường tình” không có điểm xong xuôi đó của bản thân. Lão bảo, bà bà xã thứ 6 tới với lão như một nhân tố thế tất, như duyên tiền định không thể từ chối.
Bà phi tần này có cái tên rất mĩ miều là Nguyễn Thị Phương Oanh (SN 1965) – người Kinh. Người bà xã thứ 6 này của lão cũng có phiên bản lý lịch tương đối dài. Quê gốc ở Hưng Im, từng đi lang bạt kì hồ khắp nơi bán buôn thuốc Tây và chưa lấy chồng. Một ngày đẹp trời, bà Oanh về bán thuốc tại cửa rừng Co Mạ. Nói quanh nói quẩn thế nào mà bà này lại ở nhờ nhà lão Dia. Chứng kiến cảnh lão hoàng hậu nọ con kia, bận rộn khuya sớm, bà đã đem lòng thương xót. Trong khoảng thương rồi thành yêu lúc nào chẳng hay. Yêu quên luôn cả lối về, bà Oanh tình nguyện “nhập khẩu” tham gia đại mái ấm của lão.

Nhà lão Dia có đến 2 hộ khẩu vẫn chưa đủ chỗ để đề tên các con
Người phi tần thứ 7 tới với lão cũng hết sức tình cờ. Lão Dia là người tiên phong trong phong trào trồng rừng ở phường Co Mạ. Không những thế hằng ngày lão còn đi khắp các phiên bản, chuyển di bà con tham gia trồng, phủ xanh đất trống đồi trọc. Chính trong những ngày dài tấn công vật với đất, với cây đó lão đã quen chị Giàng Thị Và (SN 1981) ở phiên bản Hua Ty B, phố Chiềng Bôm.
Và lấy chồng đã 13 năm mà không có con. Họ đã đi chữa chạy khắp nơi để kiếm một mụn con mà không thành. Chán cảnh hoàng hậu chồng sống với nhau quạnh quẽ quẽ, chồng Và đã đi tìm người khác. Khi người ấy của chồng có thai, anh chồng này cũng từ bỏ luôn người cung phi sau bao năm má ấp vai kề.
Thấu hiều cảnh ngộ của Và, lão Dia đã chạnh lòng trắc ẩn. Lão đã được “tổ chức thê tử” đồng ý đón chị Và này về nhà ‘góp gạo thổi cơm tầm thường”. Thế là sau gần 30 năm mài miệt chinh chiến và yêu đương, lão Dia cũng đã kịp nâng số bà xã của bản thân lên con số 7.
“Binh pháp” điều hành bầu bè đảng thê tử
Khi “số lượng” phi tần tăng cao nhanh chóng, ngôi nhà bé ban đầu của lão Dia được nới rộng ra. Lão khiến thêm 3 cái nhà nhỏ dại nữa lòng vòng nhà chính, mỗi hiền thê cai quản một nhà. Các bà phi tần ở riêng nhưng nhất nhất phải đi khiến cho nương, ăn cùng mâm với nhau. Mọi việc trong mái nhà lão phân công đâu vào đó.
Ngồi uống rượu với lão Dia cả buổi mà vẫn chưa vãn chuyện. Bỗng dưng tôi hỏi lão: “Làm cách thức gì mà bác bỏ có thể chiều được số đông các bà thê thiếp của mình?”. Trước câu hỏi có phần tế hai đó, tưởng lão phải lưỡng lự, ai ngờ lão cười một tràng dài sảng khoái và bảo: “Rừng già có hàng vạn, hàng triệu cây đều có chỗ cho mỗi loài. Với các bà cung phi của tôi cũng vậy, khách hàng nào cũng được đối xử rất tử tế, mến yêu hết mực. Không bà nào hơn bà nào cả. Mặc dầu trong lòng mình có muốn ưu ái bà nào cũng không được. Bởi lẽ chỉ cần dành tình cảm cho bạn nào phần hơn là có mâu thuẫn nội bộ ngay. Con của bà cả cũng như con của bà 2, bà 3, bà 7… toàn bộ đều được đối xử giống hệt, không hơn không kém!”.
Rượu ngà ngà, lão cũng chẳng giấu cả chuyện chăn gối hậu phi chồng. Lão bảo, trời phú cho lão sức khỏe hoàn hảo. Thành ra, 7 bà sống trong 5 ngôi nhà, mỗi tối lão đều đủ sức… “đi tuần” hết lượt. Lão bảo, phụ nữ có thể đói cơm, đói mặc, chứ cái “khoản ấy” mà các bà không đủ, e không dễ dàng mà thông thường sống… hòa bình với nhau được.

Lão Dia nhọc nhằn kiếm sống nuôi số đông con quá đông của bản thân
Một nửa ra đi và nỗi ân hận chậm chạp
Mang tai mang tiếng là “năm thê bẩy thiếp”, lão Dia cũng chưa bao giờ dám giữ các bà hoàng hậu là… của riêng của bản thân. Lão bảo, mỗi người cung phi tới với lão đều theo một con đường không giống nhau và ở với nhau do sợi dây tình cảm níu giữ chứ không vì yếu tố gì khác. Và, khi sợi dây ấy không còn đủ bền chặt thì họ có thể ra đi.
Người trước tiên rời bỏ lão là bà hiền thê thứ 2. Sau thời điểm tầm thường sống, có với nhau một mặt con, bởi công việc nhà nước, bà này đã không thể sống trọn đời với lão theo kiểu “một ông mấy bà” đó được. Khi đi, bà mang theo đứa con đã có với lão. Hiện giờ, đôi khi lão cũng xuống phường huyện thăm họ. Khi chở theo con lợn, khi bao gạo. Lão bảo: “Bà xã đi rồi thì thôi, chứ bản thân mình phải có trách nhiệm với đứa con của bản thân mình”.
Bà hai đi, kế tiếp là bà cung phi thứ 5, Quàn Thị Thanh. Bởi chồng vướng tham gia cảnh cầm tù, thương tình, lão đón bà này về ở tầm thường cùng với 3 đứa con ấu thơ. Ăn ở với nhau được mấy năm lão đã có thêm với bà hậu phi này một người con. Khi chồng bà Thanh ra tù muốn nối lại duyên cũ, lão liền bảo bà Thanh rằng: “Bản thân còn tình cảm với người ta thì nên về. Tôi không ngăn cản gì đâu!”.
Thương chồng cũ, thương các con, bà Thanh đành phải gạt lệ chia tay tổ ấm mới của bản thân. Trước hôm tiễn hiền thê về với người xưa, lão mời anh chồng cũ đến nhà lão uống rượu. Không những thế, lão còn cho gà, lợn, gạo… để cho đôi hoàng hậu chồng ấy có cái mà sống trong những ngày đầu.
Sau này, nhị bà hoàng hậu người Kinh cũng xin lão để được đi lấy chồng khác. Chẳng hề gây khó khăn dễ, lão bảo, giả dụ thấy “bến đậu” đó là hạnh phúc thì lão chuẩn bị ủng hộ. Các bà thê thiếp ấy ra đi nhưng đều để lại con cái cho lão nuôi.
Đến thời gian này, với 7 bà hoàng hậu, lão Dia có cả thảy 23 đứa con. Mấy đứa lớn đã lập mái nhà, còn lại toàn lít nhít. Rượu cay đầu lưỡi, lão bảo, trong khoảng khi lấy vợ đến nay, thế cục lão chỉ quay quanh yếu tố cơm, áo, gạo, tiền… Lão khiến vần vật ở trên nương, chẳng mấy khi được nghỉ một ngày. Lão bảo, bao nhiêu thóc, bao lăm ngô đổ vào mà các con của lão vẫn chẳng thấy lớn, thấy khôn. Nhiều hôm, thấy bản thân mình công phu như con trâu con ngựa trên nương, trên núi, lão cũng thấy xót xa cho phận bản thân, thấy hối hận bởi sự “tham lam” lấy rộng rãi cung phi của bản thân mình. Nhưng tất thảy đều quá muộn.
Theo vtc