Là độc giả nhiều lần của mục Tâm sự, tôi đã nhìn thấy từ một năm trước “cô em dâu” đang được quý khách ân cần là người bạn tôi khá thân. Trong khi đây cũng là đề tài được chia sớt đa dạng nhất trước giờ. Tôi thật mong đây sẽ là bài cuối cùng để sau này không ai mày mò về bạn, cũng đừng đem bạn ra bàn tán nữa. Tôi vẫn biết ví như khách hàng nào có dịp thì thầm qua với bạn sẽ ấn tượng thâm thúy, bạn là người có thần thái nổi bật giữa đám đông, nhưng nổi tiếng tới mức có cả chục bài viết về mình trên một trang báo hàng triệu người đọc, trong cảnh ngộ này thì chắc không khách hàng nào muốn.
Chúng tôi ở gần nhà nhau khi còn nhỏ nhắn. Mái ấm bạn lúc gian truân đã chuyển nhà từ thị xã 3 về sống trong khu công sức quận 8. Kỷ niệm của chúng tôi là những lúc trèo cửa sổ trốn nhà đi xem lên đồng khi đã nửa đêm, những lúc trốn mẹ đi đánh banh đũa. Bố bạn là giáo sư học từ Pháp về. Mẹ bạn đẹp theo kiểu cốt cách con quan ngày xưa. Không biết vì kính thầy hay vì mê cô con gái của thầy mà rộng rãi anh học sinh năng tới lui nhà bạn. Cứ mùa hè tới, bạn lại được các anh học sinh của bố tặng bao lăm dế đá (vì bạn thích chơi dế), để rồi có hôm 10 giờ đêm còn chạy tới cầu cứu tôi “phổ quát dế quá gáy điếc tai”.
Những bài viết về bạn khá đúng mực nhưng ít bạn nào nhân thức bạn là người hài hước, quyên sinh nhưng cẩn thận. Tình ái của bạn tới bằng sự đồng điệu này, bạn thích sưu tầm chuyện cười và chồng cũ sẽ gửi cho phi tần những mẫu chuyện vui như thế mỗi ngày mới. Bạn chuyên nghiệp Toán nhưng ít bạn nào nhân thức sở trường lại là văn chương, từng dự thi học sinh nhiều năm kinh nghiệm văn cấp thị trấn, vì thế tôi không ngạc nhiên khi sau cùng bạn vẫn theo lĩnh vực luật. Tôi cùng bạn lớn lên, nhận ra sự tinh nghịch khi còn nhỏ và hiện nay là một đàn bà quyền lực. Bao phủ nhiêu năm đã qua đi nhưng có một yếu tố ổn định trong bạn đó là tấm tình thật. Ở bạn hội đủ mọi tinh hoa nên trụ được ở vị trí hôm nay, nhưng nhân tố tôi trân quý nhất là sự đàng hoàng, vô cùng đàng hoàng.
Lớp chúng tôi có cậu bạn nhà rất nghèo, theo mẹ khiến nghề lượm rác, mỗi lần tham gia lớp mùi hôi còn ám vào người làm ai cũng giảm thiểu xa, còn bạn thì không, đã thế còn bỏ ra cả thời điểm để kèm học. Dù sau này cậu ấy cũng bỏ học nhưng giờ đã là đại gia ngành nghề sắt thép. Chắc có chút tác động tích cực từ bạn nên cậu ấy làm trong khoảng thiện cho trẻ em nghèo rất nhiều và mỗi lần gặp gỡ tôi lại hỏi thăm cô lớp trưởng ngày nào đã giúp mình qua được lớp 9. Tôi tới nước Mỹ muộn, được bạn nâng đỡ những ngày đầu bỡ ngỡ. Giờ tôi chỉ là một trong số hàng ngàn viên chức của bạn, tôi muốn giữ khoảng bí quyết nhưng bạn luôn là người chủ động mời bà xã chồng tôi đi ăn trưa khi có dịp. Sinh nhật tôi, chồng còn chưa kịp nhớ, bạn đã gọi điện chúc mừng. Bạn tôi là người như thế đó, không chê bạn không dễ dàng, không khinh kẻ có năng lực tài chính thấp. Vì những bài viết này liên quan đến nhì con của bạn nên tôi cần phải cho bạn nhân thức. Tôi tin bạn đã đọc qua.
Trái với tôi tưởng bạn sẽ được an ủi phần nào nhưng bạn bảo “Chỉ trích nhà anh ấy gay gắt quá khiến tâm cảnh mình thấy nặng nề nên không dám đọc hết”. Tôi đã đọc rất nhiều những bài viết về bạn, cả những lời bình luận, nhận thấy vài đọc giả đã hiểu sai. Bạn không hận chồng cũ, không muốn gặp vì đã nói hết những gì cần nói, khiến cho hết những gì cần làm cho, chạm mặt lại chỉ là sự níu kéo và xô ngã đời nhau. Tính bạn trong khoảng bé nhỏ đã thế, khi tôi ghét một người và hay kể, bạn nói ngay “Không đổi mới được thì bằng lòng, không chấp chiếm được thì đừng chơi nữa, cằn nhằn mãi thế xấu tính ra”. Hơn nữa bạn đã phổ thông lần chắc chắn chưa bao giờ ăn năn về những quyết định của bản thân mình, trong khoảng yêu tới cưới, rồi hy sinh và cuối cùng chia tay, mỗi quyết định đưa ra bạn thấy đúng với tình cảnh đó, thời điểm đó. Cung phi chồng là bạn trăm năm, nâng đỡ nhau khi cần là đạo nghĩa, cả việc chăm sóc mái ấm chồng cũ cũng vậy, mọi việc đều tình nguyện nên không yên cầu phải trả ơn.
Tôi từng rất ghét nhà chồng bạn nhưng bạn nói: “Không bạn nào hoàn toàn đúng hay hoàn toàn sai. Có điều, có những sai lạc có thể làm cho lại, có những thứ sai một ly đi một dặm. Do chẳng phải ai cũng nhân thức giải quyết tình huống để rồi cứ quẩn quanh chứ không hẳn họ xấu”. Người trong cuộc đã nói thế thì xin đừng bạn nào phê phán thêm mái nhà họ nữa. Tôi tin một người như bạn sẽ không nhìn sai. Bạn không phải cao thượng để nghe ai đó nề hà một vài câu thì “dường” chồng, mà đơn giản như độc giả nào đã nói “Không còn xúc cảm với thứ chính mình thấy ghê. Cái mình đã không cần, người nào muốn lấy thì cứ tới". Cũng không hề bạn chạy trốn, chịu khổ cực một bản thân mình đem con đi nơi khác sống, mà dễ chơi bạn vẫn luôn muốn cho con được nhìn xa trông rộng. Sau chuyến công việc này, bạn còn dự định đến những miền đất khác. Bạn không bơ vơ.
Bạn sang nước ngoài công việc theo cơ chế đãi ngộ, chỗ ăn ở, học hành của con đều đã được trợ lý thu xếp. Mỗi khi đi xa, ông bà ngoại cũng theo sang phụ chăm sóc cháu, anh chị cũng thay nhau bay sang thăm em, hàng ngày vẫn có người giúp việc. Bạn là em út trong nhà và út cả nhì họ nội ngoại, có đa số anh chị họ thân mật. Họ đều là những người sống ở nước ngoài từ rất lâu, không can thiệp vào cuộc sống riêng nhưng luôn xếp sau hỗ trợ và tin yêu. Nói bạn kiên trì đến mức không nhân thức đau là không đúng vì trong lúc bạn chông chênh từng thanh minh: “Chỉ muốn ngủ một giấc thật dài vì mỗi khi tỉnh giấc dậy lại cảm giác như mình đang rơi hòa bình”. Quần chúng hãy mường tượng chính mình chơi trò cảm giác mạnh và rơi hòa bình một phút sẽ kinh khủng thế nào, lúc đó sẽ nắm bắt được nỗi đau của bạn. Nhưng ngay cả trong lúc muốn bỏ cuộc, bạn vẫn rất tếu: “Rơi mãi cũng phải chạm đất, nhưng chắc bản thân mình không rớt vô xi măng đâu mà vô một cành cây nào đó, cùng lắm là trầy trụa, ê ẩm một thời gian rồi thôi”. Tôi tin với một người làm việc 10-12 tiếng mỗi ngày và với trọng trách trên vai, sau khi cho con học bài rồi cho ngủ, lại tiếp diễn với những việc tổ chức kinh doanh thì không có phổ quát thời gian để đau mãi.
Tuy bài viết của người xưng là “chị chồng” dường như có sự trợ giúp của bạn nào đó và mang ý nghĩa dò xét đa dạng hơn, tôi vẫn muốn thay bạn nhắn với chị: “Em dâu cũ đã nói với chị đa dạng lần rồi mà, chỉ cần không đảo lộn nếp sinh hoạt hàng ngày của cháu, nhà chị có thể thăm cháu. Chỉ cần nhà chị phải báo trước với mẹ cháu để thu xếp vì cháu còn phổ thông hoạt động ngoại khóa. Ví như ai đó có nhu cầu chia cắt hay tranh giành thì đang phạm phải một sai lầm lớn thứ nhị. Như một độc giả đã viết, phiên bản năng người mẹ luôn bảo kê con bản thân, nếu ai bước qua giới hạn cuối cùng này sẽ không có bất cứ sự nhượng bộ nào nữa. Mái nhà nhà chị giả dụ có thương cháu thật thì hãy yên ổn tâm, với sự dẫn dắt và chăm sóc của mẹ, nhị cháu sẽ biến thành những người thanh nữ tuyệt vời sau này”.
Tôi cũng muốn thay bạn gửi lời cám ơn tới tất cả bạn đọc đã bỏ ra lời kính yêu, có độc giả còn viết bài ủng hộ. Không dễ dàng tin phải không? Nhưng trong cuộc sống này còn tồn tại những bông hoa tỏa ngào ngạt hương như vậy đó. Bạn là hiện thân của sự hiền hậu, là đuốc soi cho tôi mỗi lúc cái xấu rình rập, phần lớn cũng nhờ nền móng gia đình mà ra. Trong ký ức nghiệp dư của tôi mỗi lần sang nhà bạn chơi, bà nội bạn hay kể chuyện xa xưa. không thấy khoe bản thân mình từng là bà này bà nọ nhưng rất kiêu hãnh mái ấm bạn từng cứu sống tất cả người trong cơn hoạn nạn. Lúc còn bé bỏng tôi không nắm bắt gì nhưng lớn lên tò mò thì nhân thức. Ngày bà nội mất, người tới viếng đông vô thiên lủng mà chính bạn cũng không biết họ là ai, nghe kể toàn những người đã chịu ơn bà nội. Bạn muốn giáo dục con mình như những gì chính mình đã được đi qua, “Nâng niu phổ quát hơn, thở than ít đi, đứa nhỏ bé lớn lên trong không gian đó sẽ tự tín hơn”, đó là niềm tin của bạn. Xin đừng nhọc lòng và ám ảnh với câu chuyện này nữa, nó chỉ là một phần trong cuộc sống. Hãy quên đi và chăm sóc chiều chuộng mái nhà của riêng bản thân. Xin mọi chuyện hãy hoàn thành ở đây. Một người bạn.
Xem thêm loạt bài về anh hùng trong bài:
Ngọc
Đọc thêm: Đọc Báo Mới
No comments:
Post a Comment