Tôi từng có một tuổi thơ khổ sở khốc liệt. Mẹ tôi thường xuyên bị bố tôi tấn công mỗi tự nhiên vừa ý. Nhà thì có điều kiện kinh tế eo hẹp, nhưng bố luôn sắm phương pháp bán đồ đạc để sắm rượu uống.
Thấy mẹ khổ, lại bị hành tội tinh thần nên tôi vừa thương mẹ, vừa giận bố hơn. Tôi cũng tự biết sau này ví như có hậu phi, tôi sẽ đối tốt với cô ấy, không để cô ấy phải khóc như mẹ tôi.
Tốt nghiệp đại học loại ưu, tôi mau lẹ xin được việc khiến ở đô thị. Với năng lực của chính mình, tôi được đề bạt lên địa điểm trưởng phòng chỉ sau ba năm làm cho việc. Ngay sau đó, tôi kiếm được hướng dẫn cho một cô nhỏ mới tốt nghiệp, đang khiến thực tập sinh ở công ti.
Càng xúc tiếp, tôi càng yêu mến cô ốm ấy hơn. Xong xuôi đợt tập sự cũng là lúc chúng tôi chính thức yêu nhau. Tôi thương cảm một nửa rất mực. Cái gì cô ấy thích, tôi luôn sắm cách thức mua tặng. Mỗi tối, tôi đều đón đưa cô ấy đi ăn, đi chơi. Ngày lễ, sinh nhật, tôi cũng doanh nghiệp, rồi tặng quà.
Sau gần 3 năm yêu nhau, chúng tôi đơn vị đám cưới. Lúc này, tôi cũng đang lập cập cùng bạn thiết kế công ti riêng. Vì bận bịu chuyện công ti nên tôi không có rộng rãi thời gian bỏ ra cho cung phi mới cưới. Cô ấy khóc lóc, trách tôi đổi mới mà không phải cảm thông cho công tác, những gian nan tôi đang phải trải qua. Sức ép việc duy trì bất biến công ty, về nhà lại gặp gỡ cảnh nhăn nhó của phi tần, làm cho tôi lúc nào cũng mỏi mệt, chán nản.
Khi biết hoàng hậu có thai, tôi cố gắng thu xếp công việc để ở bên cô ấy phổ biến nhất. Cuối tuần, tôi đưa thê thiếp đi chơi thư giãn, việc nhà tôi cũng thuê giúp việc khiến, để hậu phi được nghỉ ngơi. Thậm chí, mỗi tối, tôi đều đem bô vào tận phòng, sáng mai đi đổ cho cô ấy khỏi đi tiểu xa, mất giấc ngủ.
Thế mà bà xã vẫn không bằng lòng. Suốt ngày, cô ấy thở than, nhăn nhó đủ chuyện, dù là nhỏ nhất. Tôi nhân thức mang bầu tính khí thay đổi nên cũng nín nhịn cho qua.
Sinh con dứt, vợ tôi đòi đi làm cho lại cho bằng được. Rồi cô ấy suốt ngày son phấn, nước hoa thơm nức, váy ngắn áo hở như thời con gái. Đại trượng phu tôi giao hoàn toàn cho người giúp việc lo. Bạn dạng thân tôi cũng bận công tác phổ biến nên thê thiếp chồng cứ xa nhau dần.
Khi vợ tôi ngày càng thăng tiến thì tổ chức kinh doanh tôi liên tục chạm chán gian truân. Cuối cùng, chúng tôi chống đỡ không nổi nên bị vỡ nợ, phải bán hết của cải công ti, rút hết dè xẻn và mượn mượn khắp nơi để trả lương tháng cuối cho nhân viên, lợi nhuận nhà băng.
Suốt cả bốn tuần, tôi ăn ngủ không yên ổn và ở lại luôn công ty để hoàn tất mọi việc. Đi về nhà, tôi chẳng nhân thức chính mình nên khởi đầu lại từ đâu. Tôi giờ thành kẻ tay trắng.
Vậy mà, bà xã gần như thường thân mật gì đến chồng. Cô ấy vẫn đi làm, đi bar, đôi khi thì gọi điện hỏi tôi vay tiền xong chưa, chỉ vậy thôi.
Trong khoảng khi thất nghiệp, trở thành kẻ ăn bám, tôi càng nhận ra thực chất thật của hiền thê mình.
Hàng ngày, tôi quay cuồng với đống công việc nhà và thằng bé dại. Bà xã chẳng thèm ngó ngàng đến. Đêm, cô ấy đi chơi tới hơn 11 giờ mới về.
Muốn bỏ cuộc, tôi báo cáo thì cô ấy to giọng mắng lại: “Anh nhìn xem, anh giờ ra cái gì. Vỡ nợ, tiền không, tổ chức kinh doanh không, việc làm cho không? Anh đang sử dụng tiền tài tôi đấy, đừng có mà lên mặt”.
Tức điên trước sự ngược ngạo của phi tần, nhưng sợ tác động đến con nên tôi lại yên ổn, lại nhịn nhục. Cho đến khi tận mắt thấy hiền thê vào nhà nghỉ cùng một người đàn ông đầu hói, tôi mới nổi điên thật sự.
Tối đó, tôi đưa những tấm ảnh chụp cô ấy với gã đại trượng phu kia. Tôi hét lên sao cô có thể khiến cho trò mèo mả gà đồng đó. Vợ tôi chỉ cười nhạt: “Tôi làm cho vậy là để có tiền nuôi phụ thân con anh đó. Khi nào anh được như ngày xưa thì tôi không khiến cho đ… nữa”.
Câu trả lời cùng thái độ của hiền thê khiến tôi không kiềm dè bỉu được. Tôi đã tát vợ một cái thật mạnh. Đây là lần trước tiên tôi tiến công bà xã nhưng sẽ không phải lần sau cùng nếu bà xã không thay đổi.
Từ hôm đó đến nay, chúng tôi không nhìn mặt nhau nữa. Tôi cũng đang rải đại dương sơ khắp nơi để ứng tuyển mới. Khi nào có việc, bất biến, tôi sẽ ly hôn để hiền thê sáng mắt ra.
N.V.T / Theo Trí Thức Trẻ
Đọc thêm: Báo Mới Hằng Ngày
No comments:
Post a Comment