Sinh chấm dứt đứa thứ nhì, tôi quyết định bằng mọi giá phải thuê ôsin vì sợ không phụ trách được việc chăm con bé, việc nội trợ với việc cơ quan. Thế nhưng chồng tôi lại cực lực phản đối chỉ vì "không muốn có người lạ xuất hiện ở trong nhà, hơn nữa người đó lại là đàn bà". Anh bảo với tôi rằng, ngoài tôi ra thì anh không muốn có người đàn bà thứ nhì bước tham gia căn nhà này.
Là đàn bà, nghe chồng nói vậy thì còn gì hạnh phúc hơn. Nhưng nghĩ lại, chồng tôi chỉ được cái kiếm tiền nhiều năm kinh nghiệm nhưng việc nhà thì chưa bao giờ đụng tay vào. Hình như đó, thuê ôsin sẽ có người giúp tôi trông con, đi chợ, nấu nướng, thu vén nhà cửa để đi làm. Vậy nên tôi bỏ ngoài tay lời phản đối của chồng và nhất mực thuê ôsin.
Cô ôsin tôi thuê có khuôn mặt khá nhân từ, tuổi đời khá trẻ nhưng tuồng như bị chồng bỏ, có một đứa con ở quê đang ở với bà ngoại.
Hôm đầu cô ấy mới về làm cho, chồng tôi đã chê cười đủ điều. Nào là “Cô nấu cơm nhão thế, bánh kẹo chán thế, chả như bà xã nấu gì cả”. Có hôm anh lại nói với tôi: “Em ạ, anh chưa thấy cô ô sin nào vô duyên như thế”. Tôi nnghe vậy liền gạt đi, nhưng tâm thành, lại thấy vui vì nó chứng tỏ chồng không có yêu cầu tòm tem với ôsin như toàn bộ ông chồng khác.
Được cái cô ôsin này khá được việc, lại ngay thẳng, ngoan ngoãn, bảo gì làm nấy. Điều đó khiến cho tôi càng thêm phần im tâm giao phó con trẻ trong nhà và việc nhà cho ôsin.
Sau hơn 1 năm kể trong khoảng ngày cô ôsin tham gia nhà tôi làm cho, vì để luôn thể cho việc chăm nam nhi thứ nhị nên tôi dọn phòng ở tầng hai cho cô ấy ở lại luôn trong nhà. Cũng vì vậy mà chồng tôi lạu bạu mãi, trách thê thiếp không dưng lại cho người lạ tham gia ở trong nhà.
Thế nhưng tham gia một buổi chiều, cô ôsin khóc dở mếu dở lo sợ chạy đến cơ quan tìm tôi. Thấy vậy, tôi nghĩ ngay đến con, sợ con có chuyện gì nên cố tình hỏi dập dồn. Ngờ đâu, cô ấy lại tiết lộ một câu chuyện động trời khiến tôi vừa giận vừa thương.
Tối hôm đó, sau khi ăn chấm dứt, tôi bảo cô ôsin thu vén sớm rồi đi ngủ với lý do mệt. Chồng tôi bảo có dự án cần hoàn thiện nên lên phòng làm việc ở tầng hai để khiến cho im tĩnh. Nghe vậy, tôi cũng ấp ủ con vào giường, ru con ngủ rồi cũng ngủ luôn.
Tới nửa đêm, tôi giật thột tỉnh giấc giấc vì tiếng hét váng trời của chồng. Tôi lục đục thức dậy, chạy lên tầng hai rà soát. Thế nhưng tiếng hét ấy lại vọng ra từ phòng của cô ôsin. Đứng trước mặt tôi lúc đó là ông chồng vừa mới cởi được một ống quần, chân kia bị kẹp tham gia chiếc bẫy tôi hay dùng để bẫy chuột. Còn cô ôsin thì khiếp sợ, ngồi co rúm trong góc giường.
Thấy tôi, mặt chồng bỗng thất sắc, mặt không còn giọt máu. Anh định thành lập miệng ra thanh minh nhưng tôi đã chặn họng lại ngay. Thì ra chồng tôi chỉ giả vờ đạo đức, ngay trong khoảng khi cô ôsin bước vào, anh ta đã nuốt nước bọt ừng ực và lên kế hoạch để choán chinh phục cô ấy. Nhưng may cho tôi là đã tậu được một cô ôsin đàng hoàng. Cô ấy bảo rằng rất sợ trước những lời cưa cẩm và ăn hiếp dọa của chồng tôi. Thế nên lúc chồng tôi ép cô ấy “làm tí” tối nay thì cô ấy đã quyết định nói với tôi, nhờ tôi cứu giúp.
Nhìn ông chồng nhăn nhó đang cúi xuống gỡ chiếc bẫy chuột mà tôi thấy kinh tởm. Nếu như là người khác, có nhẽ họ đã đuổi thẳng ô sin ra khỏi nhà nhưng tôi vẫn sẽ giữ cô ôsin lại và chú ý đuổi cũ kĩ lão chồng dê xồm ra khỏi nhà.
Webtretho / .
Tham khảo thêm: Báo Mạng 24h
No comments:
Post a Comment