Đọc bài "Nhà tôi sợ cô em dâu cũ đạt được mục tiêu sẽ chia cắt các con với nhà nội" và loạt bài có can dự trước đây, tôi xin kể với quý khách một câu chuyện để thấy rằng nhân quả là có thật và câu "Trên đời này cái gì cũng có thể xảy ra được" là câu kết quá hay cho bài bình luận của một bạn đọc giả tên Dung. Đây là câu chuyện đời có thật của chị họ tôi.
Chị sinh ra trong khoảng gia đình trí thức, học vấn cao, sắc đẹp khá với dáng người gầy xinh, làn da trắng mịn, khiến cho việc tại tổ chức kinh doanh nước ngoài. Anh là bác sĩ Việt kiều, cao ráo, hoạt bát, tư thế. Chị là bạn học của em gái anh, từ mối quan hệ xã giao đó, tình ái giữa anh chị phát sinh. Sau khi cưới, anh về Việt Nam làm cho việc tại một bệnh viện quốc tế, thường nhập cuộc tham gia các chuyến khám chữa bệnh trong khoảng thiện ở tỉnh giấc. Cuộc sống cứ thế êm ả trôi, qua phổ biến năm cứ nghĩ chị đã hạnh phúc viên mãn. Trong một lần dọn dẹp hành lý đợt anh đi công tác về, chị đột nhiên trông thấy một bức tranh cả đoàn chụp tầm thường, trong ảnh đó có cô gái trẻ đang ôm ấp eo anh tình tứ.
Chị dịu dàng hỏi chuyện, anh sau lúc ngoằn ngoèo, ngần ngại cũng gật đầu kiếm được lỗi. Là anh sai, anh xa nhà, cô ấy là nha công đi theo đoàn, biết anh đã có mái ấm mà vẫn thích, anh không cưỡng lại được, nhưng sớm muộn anh chỉ yêu mỗi bản thân mình chị. Chị bẽ bàng nhưng đầy lòng tự tôn nên cương quyết ly hôn mặc dù anh xin chị hãy cho một con đường trở về bên chị. Chị nói tuyến đường đi về với chị là do anh tự biết lối chứ chẳng hề chị tàn nhẫn, cô gái ấy đã có thai với anh, chính anh mới là người không cho chị có sự lựa chọn.
Hậu ly hôn, chị rất buồn, hụt hẫng, mất mát. Anh cũng dằn vặt, xót xa. Anh đi đâu, làm cho gì, có tâm tư gì cũng email kể lể với chị như giữa anh và chị chưa hề có cuộc chia ly dù chị không một lần phúc âm. Không đầy ba năm sau ngày anh về với bà xã mới, anh mất trong một chuyến công tác thức giấc do chợt quỵ. Tôi sững sờ ngày hay tin dữ, chợt bi hùng cho cô gái trẻ ngày nào hoan hỉ vì lấy được chồng của chị tôi, giờ cô ấy đã là góa phụ, chợt thương đứa trẻ đã mồ côi khi những bước chân vào đời còn chưa vững chãi.
Kể ra câu chuyện này, tôi không mong vấn đề xấu xảy đến với khách hàng nào, chỉ mong trước khi có những tính liệu, mưu mô vô đạo đức thì xin hãy nghĩ lại về nghiệp chướng và nhân quả mà chính mình cam kết sẽ không giảm thiểu khỏi để kịp dừng tay. Trở lại với câu chuyện của "cô em dâu cũ thành công", tôi thật sự bái phục người cung phi cũ, cô ấy quả là người thiếu nữ với một tư cách lớn, như một độc giả comment: Cô ấy tin vào việc bản thân mình khiến sẽ mở ra đoạn đường tốt đẹp cho mai sau". Người mẹ của nhì bé nhỏ gái ấy đang làm vấn đề đúng mực để thay anh chồng tích đức cho con mình, vì nói theo bình dân, con gái thừa hưởng đức phụ vương, mà phúc đức của phụ thân và nhà nội các cháu, sau cách họ hành xử với mẹ con cô ấy đã là quá mỏng manh.Đọc bài "Nhà tôi sợ cô em dâu cũ thành công sẽ chia cắt các con với nhà nội" và loạt bài có liên quan trước đó, tôi xin kể với người dùng một câu chuyện để thấy rằng nhân quả là có thật và câu "Trên đời này cái gì cũng có thể xảy ra được" là kết hợp quá hay cho bài bình luận của một độc giả giả tên Dung. Đây là câu chuyện đời có thật của chị họ tôi.
Chị sinh ra từ mái ấm trí thức, học thức cao, nhan sắc khá với dáng người bé dại xinh, làn da trắng mịn, làm việc tại tổ chức kinh doanh nước ngoài. Anh là bác sĩ Việt kiều, cao nhòng, hoạt bát, tư thế. Chị là bạn học của em gái anh, từ mối quan hệ phố giao đó, tình ái giữa anh chị nảy sinh. Sau khi cưới, anh về vn khiến việc tại một bệnh viện quốc tế, thường tham gia tham gia các chuyến khám chữa bệnh trong khoảng thiện ở tỉnh giấc. Cuộc sống cứ thế êm đềm trôi, qua phổ quát năm cứ nghĩ chị đã hạnh phúc viên mãn. Trong một lần quét dọn hành lý đợt anh đi công tác về, chị tình cờ nhìn thấy một bức chụp cả đoàn chụp bình thường, trong ảnh đó có cô gái trẻ đang ủ ấp eo anh tình tứ.
Chị nhẹ nhàng hỏi chuyện, anh sau lúc cong vút, ngập ngừng cũng gật đầu kiếm được lỗi. Là anh sai, anh xa nhà, cô ấy là nha công đi theo đoàn, nhân thức anh đã có mái ấm mà vẫn thích, anh không cưỡng lại được, nhưng trước sau anh chỉ yêu mỗi chính mình chị. Chị bẽ bàng nhưng đầy lòng tự trọng nên cương quyết ly hôn mặc dầu anh xin chị hãy cho một con đường trở về bên chị. Chị nói tuyến đường đi về với chị là do anh tự biết lối chứ chẳng phải chị man rợ, cô gái ấy đã có thai với anh, chính anh mới là người không cho chị có sự chọn lựa.
Hậu ly hôn, chị rất bi quan, hụt hẫng, mất mát. Anh cũng dằn vặt, xót xa. Anh đi đâu, làm cho gì, có tâm sự gì cũng email kể lể với chị như giữa anh và chị chưa hề có cuộc chia ly dù chị không một lần phúc âm. Không đầy ba năm sau ngày anh về với bà xã mới, anh mất trong một chuyến công việc thức giấc do bỗng nhiên quỵ. Tôi bàng hoàng ngày hay tin dữ, đột nhiên bi lụy cho cô gái trẻ ngày nào hoan hỉ vì lấy được chồng của chị tôi, giờ cô ấy đã là góa phụ, bỗng nhiên thương đứa trẻ đã mồ côi khi những bước chân vào đời còn chưa vững chãi.
Kể ra câu chuyện này, tôi không mong yếu tố xấu xảy đến với bạn nào, chỉ mong trước khi có những lo liệu, mưu mô vô đạo đức thì xin hãy nghĩ lại về nghiệp chướng và nhân quả mà mình cam kết sẽ không tránh khỏi để kịp dừng tay. Quay về với câu chuyện của "cô em dâu cũ đạt được mục tiêu", tôi thật sự khâm phục người phi tần cũ, cô ấy quả là người thiếu nữ với một tư cách lớn, như một độc giả comment: Cô ấy tin tham gia việc bản thân mình khiến sẽ tạo dựng ra đoạn đường tốt đẹp cho mai sau". Người mẹ của nhị ốm gái ấy đang khiến nhân tố đúng mực để thay anh chồng tích đức cho con bản thân mình, vì nói theo dân gian, con gái thừa hưởng đức thân phụ, mà phúc đức của thân phụ và nhà nội các cháu, sau phương pháp họ hành xử với mẹ con cô ấy đã là quá mỏng tanh.
An / Theo VNE
Xem thêm: Báo Mới Hằng Ngày
No comments:
Post a Comment