Sunday, August 28, 2016

Đêm ấy, tôi chết yên ổn khi chứng kiến những gì xảy ra bên trong phòng ngủ

Mấy hôm nay, căn nhà tôi ngột ngạt tới đáng sợ. Đến mức tôi chán ghét cảm giác phải về nhà, thấy mặt người thê thiếp lăng loàn của bản thân mình.

Chưa bao giờ tôi nghĩ có ngày bản thân lại cần lời nhắn nhủ từ đại chúng đến thế này. Cũng chưa bao giờ tôi nghĩ có ngày mình phải viết câu chuyện mái nhà mình lên đây cho bàn dân dương gian xem. Nhưng ví như không khiến vậy, chắc tôi ức chế nhạo mà khiến liều mất.

Tôi năm nay 33 tuổi, là tổ trưởng tổ cơ khí của một xí nghiệp vật liệu xây đắp. Mức lương tuy không cao nhưng cũng đủ để tôi trang trải cuộc sống mái nhà. Tôi lấy hoàng hậu được 3 năm và có cuộc sống khá hòa thuận. Vợ tôi nhỏ tuổi hơn tôi 8 tuổi và là nhân viên văn phòng. Cô ấy có thiết kế ưa nhìn, vóc dáng bé bỏng, đặc biệt cách thức rỉ tai hóm hỉnh khiến người khác thích thú. Ngày trước, tôi yêu và nhất thiết đòi cưới cô ấy cũng vì vậy.

Cưới về, hoàng hậu chồng tôi được ba mẹ nhì bên gom góp tiền tậu cho căn hộ tí hon ở ngoại ô. Tuy cũng hơi xa chỗ khiến, lại có phần vắng ngắt nhưng với chúng tôi có nhà riêng ở đã là một niềm êm ấm. Dĩ nhiên sau khi cưới về tôi mới trông thấy bà xã bản thân mình rất lơ là.

Ko phải tôi chê bà xã vì tương tự chẳng khác nào vạch áo cho người xem lưng. Cũng ko phải tôi đánh giá tốt tôi chuyên nghiệp. Nhưng từ khi về ở với nhau, số lần vợ tôi dọn nhà cửa chỉ đếm trên đầu ngón tay. Ai cũng bảo cô ấy sướng khi lấy được tôi. Thậm chí khi sinh con, người chăm sóc, vệ sinh cho cô ấy cũng là tôi.

ly-hon-1 Tôi thương hiền thê con như vậy nhưng vẫn không khiến bà xã ưng ý. (Ảnh minh họa).

Suốt 2 năm nay tôi là người thức đêm cho con uống sữa vì bà xã mất sữa khi nhỏ bé mới hơn 2 bốn tuần. Cũng vì vậy mà thằng nhỏ dại quấn tôi còn hơn quấn mẹ nó. Sáng bà xã chỉ việc trang điểm rồi sửa biên soạn đi khiến. Còn tôi tong tả lo cho con đi học rồi chạy thục mạng đến chỗ khiến. chậm tiến độ là những khi con tôi mạnh bạo chứ nếu thằng nhỏ nhắn khó chịu trong người thì tôi phải nghỉ làm cho trông nó.

Tôi thương bà xã con như vậy nhưng vẫn không khiến bà xã hài lòng. Chuyện gì cô ấy cũng hoạch hoẹ khó chịu với tôi, khác biệt là chuyện thị hiếu của tôi.

Tôi có một sở thích là chơi đá bóng. Ngoài cung phi con thì tôi giành khá đa dạng thời điểm cho thị hiếu của bản thân. Nhưng vợ tôi không những không cảm thông mà còn gây khó khăn dễ cho tôi. Hàng tuần cô ấy chỉ cho tôi đi đá bóng cùng chiến hữu tham gia tối thứ 5 và thứ 7. Mỗi lần đi được luật pháp đúng 2 tiếng để tôi không có thời gian ăn nhậu. Còn những ngày khác tôi phải ở nhà trông con và nấu ăn để cô ấy nghỉ ngơi. Mỗi lần muốn đi đá bóng nguyên ngày, tôi phải nề trước cả tuần, cô ấy cho thì đi, không thì thôi. Tôi cũng công nhận giả dụ đề nghị phải ở nhà thì tôi sẽ nhăn nhó, cáu gắt.

Khi còn đơn chiếc, tôi hay đi đá bóng lúc 21 giờ tối vì đó là thời điểm đá thoải mái, sung sức nhất. Và quan trọng nhất là đội bóng của tôi lúc đó mới tập phù hợp được đông đủ. Nhưng sau khi cưới hiền thê, tôi thương cô ấy ở nhà một chính mình nên không đi nữa. Gần đây, thấy con đã lớn tôi mới đề nghị được tiếp diễn mê mẩn của mình. Nhưng mỗi khi nghe tôi nói đi đá bóng 23 giờ 30 phút mới về, vợ tôi đã than khóc rồi viện đủ lí do để tôi ở nhà. Khi thì cô ấy bảo cô ấy sợ, khi lại nói không ngủ được nếu thiếu tôi, lúc lại nói lo cho tôi...

Nghe mãi những lí do ấy đến phát chán, tôi quyết định vẫn sẽ đi mặc cô ấy níu kéo ở nhà. Lần đầu tiên, chúng tôi yên lặng cả tuần. Vợ tôi thì mặt nặng mày nhẹ rồi quát đánh con. Lần thứ 2 thì cô ấy cười mỉa khi thấy tôi về. Cứ thế, giữa chúng tôi bắt đầu sinh ra dấu hiệu rạn vỡ.

Nhưng những lần sau này, tôi có đi tới rạng sáng mới về thì vợ tôi vẫn vui lòng như thường. Bất ngờ hơn khi cô ấy còn liên tục bảo tôi đi cho dễ chịu. Lúc đó tôi còn nghĩ chắc cung phi đã nắm bắt nên mới cảm thông cho tôi tương tự. Tôi còn tự bảo bản thân phải trân trọng và kính yêu cô ấy hơn.

Ví như không có buổi tối hôm ấy, chắc tôi vẫn là thằng ngốc bị cắm sừng mà không biết. Đêm đó, đồng đội hứa hẹn nên 8 giờ tối tôi đã mặc đồ sport đi. Trước khi đi, tôi cũng thông báo với hiền thê là nay đá giao hữu nên cam kết sẽ nhậu đêm và về muộn. Tôi bảo hậu phi cứ khóa cửa ngủ trước, muộn quá thì sáng hôm sau tôi về sớm.

Sau đó tôi đi, nhưng vừa đá được nửa trận thì tôi bị trặc chân, đành ngồi bên ngoài. Ngồi cũ rích vũ được lúc thì buồn chán nên tôi âm thầm lấy xe về nhà với phi tần.

ly-hon-2 Đêm đó, lần đầu tiên tôi tát hiền thê 2 cái và mắng cô ấy bằng ngôn ngữ chợ búa. (Ảnh minh họa).

Nghĩ phi tần đang ngủ nên tôi không bật đèn mà dịu dàng sử dụng cửa sau tham gia nhà. Vào nhà, theo lề thói tôi đi tắm trước ở nhà tắm cạnh phòng bếp, nhưng khi tôi vừa đi ngang qua phòng ngủ thì nghe tiếng rên của thê thiếp và ngôn ngữ cười của con trai.

Tôi nhanh nhẹn đạp tung cửa, trước mắt tôi là bà xã và gã hàng xóm lớn hơn vợ tôi cả chục tuổi đang nằm trên giường mà không mảnh vải che thân. Thê thiếp thấy tôi thì hét ầm lên rồi kéo chăn che kín đáo người. Gã đàn ông kia thì luống cuống bò xuống giường mặc quần áo.

Đêm đó, lần trước tiên tôi tát hoàng hậu 2 cái và mắng cô ấy bằng ngôn ngữ chợ búa. Vậy nhưng thay vì xin lỗi và nề hà tôi thì cô ấy lại vênh mặt hỏi tôi đã làm tròn bổn phận một người chồng chưa? Cô ấy nói tôi không quan tâm cô ấy mà còn bỏ bễ hoàng hậu giữa đêm khuya thì bị cắm sừng là đúng, ráng mà chịu nhục. Quá bất mãn và tức giận, tôi tớ li hôn thì cô ấy gật đầu và bảo tôi làm đơn ngay đi, cô ấy kí.

Vì mọi chuyện diễn ra quá đột ngột nên tôi rối bời, không thể nghĩ suy được gì. Tôi công nhận bản thân mình bỏ thê thiếp đêm khuya như thế là không đúng nhưng như vậy có đáng để tôi bị cắm sừng không? Giờ mái nhà tôi đang trên bờ vực thẳm, tôi nên khiến gì đây? Nhìn con tất tả, lòng tôi lại đau thắt. Tôi có nên thứ lỗi để con đủ thân phụ mẹ hay nên bỏ ngay vì cô ta không xứng đáng làm bà xã làm cho mẹ? Xin đại chúng hãy cho tôi lời khuyên.

D.M / Trí Thức Trẻ


Tham khảo thêm: Đọc Báo Mới

No comments:

Post a Comment