Tuesday, September 27, 2016

Rũ bỏ tình yêu 6 năm, đeo đuổi cháu gái giám đốc giàu sang - Tâm tư

Chúng tôi có một mối tình tính đến nay là 6 năm. Hôm qua là ngày khắc ghi mốc 6 năm đó, nếu như như là năm trước thì ngày này tôi phải êm ấm, nô nức cực kì nhưng năm nay mọi chuyện đã đi theo một hướng khác. Ấy là việc chúng tôi chia tay. Tôi nói chia tay chỉ là để giữ chút thể diện nhỏ nhắn nhoi cho mình chứ nói thẳng ra là tôi bị anh "đá" không thương tiếc.

Chúng tôi yêu nhau từ năm đầu đại học. Ban sơ anh ta là người theo đuổi tôi trước. Ngày ấy anh ta có năng lực tài chính thấp, người thấp bé bỏng con, da đen nhẻm, tính tình lại khép kì lạ nên rất ít mối quan hệ bạn bè. Nhưng anh ta kiên định theo đuổi nên tôi cũng xuôi lòng. Chúng tôi ở bên nhau rất thiếu thốn vì hầu như anh ấy không bao giờ có tiền, lúc nào đi ăn, đi chơi cũng là tôi trả tiền.

Mái ấm gửi cho anh rất ít tiền, thậm chí có 04 tuần mẹ anh không gửi vì bà bảo nhà hết tiền. Nói thêm về mái ấm anh, anh xuất thân ở quê, ba má ly dị trong khoảng sớm nên anh ở với mẹ. Bà công lao thủ công để nuôi con ăn học nhưng sức khỏe yếu nên đi khiến cũng bữa đực bữa cái, cho nên anh nhiều lần bị thiếu tiền.
Trái lại mái nhà tôi không quá phong phú nhưng ba mẹ rất trông coi cho con nên cho tôi tiền bạc để chi tiêu khá vừa đủ. Tôi còn trích bớt phần của tôi để sắm thêm gạo, thức uống... cho anh. Nhưng rồi những khoản như tiền học tiếng Anh, sắm giáo trình khiến anh càng đau đầu bởi vậy trong 4 niên học đại học, tôi luôn nỗ lực khiến cho thêm kiếm đồng ra đồng tham gia để lo cho anh.

Anh học lĩnh vực khoa học nên việc làm cho thêm là không dễ dàng bởi có rất ít thời gian rảnh rỗi. Nói chung tôi yêu anh rất thiệt thòi. Nhìn người ta yêu nhau được người tình chở đi du lịch, buôn bán còn tôi thì trằn đi khiến cho phụ nửa kia ăn học nhiều lúc cũng tủi thân.

 Tìm hiểu: Dở khóc dở cười vì bạn trai thiếu hụt EQ

Nhưng tôi rất thương anh, không dám đòi hỏi gì. Tôi nghĩ chỉ cần quen một người hiền đức, chất phác, có ý chí thì sau này sẽ là chỗ dựa vững chãi cho bà xã con.

Anh cũng cực kì trân trọng tôi. Ngày ấy nhìn những cái áo, cái quần, kem tiến công răng, sách vở... tôi bán buôn cho anh, những đồng tiền tôi đưa cho anh đóng học, những quán ăn tôi đưa anh tới ăn anh rất vui. Có lần anh rơi nước mắt hứa rằng sau này sẽ bù đắp cho tôi, không để tôi phải kém cạnh bất kỳ một cô gái nào. Lúc đó tôi êm ấm tưởng như có thể chết được vì anh.

tinh yeu 6 nam Ảnh minh họa

Cuối cùng chúng tôi cũng ra trường. Nhờ mái ấm tôi nhanh chóng xin được việc khiến cho đàng hoàng, nhưng nửa kia thì không được như thế.

Anh long đong mãi vẫn chưa xin được việc khiến. Việc xin được thì vừa nặng nhọc lại lương thấp, thậm chí bị người ta lừa làm cho không công suốt mấy tháng. Những lúc đấy anh ấy vô vọng và cầu xin tôi đừng bao giờ bỏ anh ấy. Tôi càng thấy thương anh đa dạng hơn.

Tôi đi làm có lương nên tiền ăn, ở sinh hoạt... trong lúc chờ để xin việc của anh đều do tôi lo. Cuối cùng, không phụ sự cố gắng của cả hai, anh cũng xin được việc. Ngày anh kiếm được tin trúng tuyển, tôi êm ấm lắm. Tôi nghĩ từ nay chúng tôi đã có tương lai rồi, ngày tôi chờ đợi mòn mỏi cũng đã tới. Anh ấy hứa hứa hẹn phần lớn, sau khi đi khiến sẽ cho người tình cái này cái kia. Nhưng mọi chuyện không màu hồng như tôi nghĩ.

Công việc của anh ấy rất áp lực, hay bị sếp mắng và chèn ép nhưng bù lại tiền lương rất khá. Mỗi 04 tuần thu nhập của anh cũng được trên 15 triệu và con số này luôn tăng dần. Nhưng anh vẫn sống rất giản dị, tôi tìm gì anh ăn nấy, tậu đồ gì mặc anh cũng đồng ý. Số đông vẫn chi phí vào lương tôi còn lương anh anh gửi dành dụm ngân hàng để lo cho hai đứa.

Công việc áp lực khiến tối nào cũng về rất trễ. Tôi vẫn chuyên cần như một người thê thiếp thực thụ. Sau khi đi làm cho tôi cuống quýt về cơm cháo, giặt giũ, dọn dẹp đợi anh về. Anh về muộn có hôm còn không ăn cơm. Những ngày tương tự ngày một phổ biến. Thời gian chúng tôi dành cho nhau càng ngày càng ít đi.

Cuối cùng, sau khi đi làm được 2 năm, anh ấy bất thần đòi chia tay với nguyên do công việc sức ép, không muốn khiến khổ tôi nữa bởi cả nhì không có tương lai.

Tôi nghe anh nói và không tin nổi vào tai bởi anh "không muốn làm em khổ", tại sao 6 năm nay anh không nghĩ như vậy? Hiện tại, công tác anh doanh thu tốt, anh có số tiền kha khá trong nhà băng (anh giấu con số cụ thể nhưng tôi vô tình nhân thức được) anh lại rũ bỏ tôi?

Tôi van vỉ, níu kéo. Cầu xin anh ấy đừng bỏ. Cầu xin anh ấy cho tôi một thời cơ để tôi biểu hiện là tôi có thể chịu được khi anh ấy đi suốt ngày không bỏ ra thời gian bỏ ra cho tôi, tôi chấp thuận tất cả. Tôi cầu xin mãi, anh ấy mới chịu gặp mặt để nói chuyện.

Nhưng anh ấy lạnh nhạt, lạnh nhạt với tôi kinh khủng, anh em tôi đều nói anh ấy có người khác nhưng tôi không tin, tôi nghĩ do anh ấy mỏi mệt vì công tác quá nên mới tương tự.

Một hôm đang bi thiết nên tôi đăng nhập vào facebook của anh để xem thì thấy có nhắn tin vồ cập với một bạn gái cùng tổ chức kinh doanh. Phổ biến tôi rất ít khi tham gia facebook của anh vì lúc yêu tôi rất tin yêu, nhưng lần này mọi chuyện đã giáng cho tôi một cú sốc nữa.

Tôi nhờ người thăm dò thì mới nhân thức họ yêu nhau trong khoảng lâu rồi. Đây là cô gái người Thủ đô, mái nhà có nhân tố kiện khác lạ lại là cháu ruột của sếp nơi anh đang làm cho việc. Trong thời điểm tôi ngồi hy vọng ở nhà, chăm chút cho anh thì anh đi chơi với người khác.

Trùng hợp còn lợi dụng được gì từ tôi thì anh ấy tậu người con gái khác. Khi tôi làm ẫm ĩ lên thì anh chặn số máy tính bảng, facebook của tôi. Tôi dùng số khác gọi tới, phát hiện ra anh chặn tiếp và còn nhắn những tin nhắn xúc phạm tôi. Tôi gọi cho cô gái kia để nói rõ khuân mặt thật của anh ta, thì anh thuê côn đồ đến nạt dọa, khiến tôi lo ngại phải chuyển chỗ ở.

Tôi đau khổ vô cùng. Bao phủ năm hi sinh nay đổi lại là sự lừa dối phản nghịch. Tôi muốn gục ngã...

Phùng Thị H (24 tuổi) / / Vietnamnet.vn


Xem tại: Đọc Báo Mới

No comments:

Post a Comment