Lấy chồng, chẳng ai muốn gặp gỡ phải mẹ chồng khó chịu. Nhưng tôi đen thui, chạm chán đúng một bà mẹ chồng đích thị "cổ kính".
Chẳng phải tôi đanh đá, gớm ghê gì, nhưng càng sống, tôi càng chẳng thể dung hòa nổi với mẹ chồng. Nhà chồng tôi có nhị nam nhi, nhưng mẹ chồng tôi cái gì cũng dành đầu tiên cho anh chị cả. Đúng ra, anh chị phải ở nhà từ đường để chăm bẵm việc nhang khói, thì mẹ chồng tôi nhất thiết cho ra ở riêng vì chị chồng làm cho giáo viên cần không gian dạy thêm. Xây nhà, cũng do tiền bà cho hơn phân nửa. Rồi mọi đồ sử dụng trong nhà cũng do mẹ chồng tôi sắm sửa cho.
Còn cung phi chồng tôi nói muốn xây nhà ra ở riêng thì bà không cho vì “tụi mày ra riêng thì người nào thờ cúng các cụ?”. Tôi phát sợ mỗi khi nghĩ về 5 -6 đám giỗ hàng năm. Vậy mà cũng không tránh được. Nghĩ thì đúng là hiền thê chồng anh cả có số hưởng.
Mẹ chồng tôi bán bún cá rất đông khách. Hàng ngày, bát đũa ngập ngụa nhưng bà cương quyết không thuê người mà tận dụng triệt để dâu con trong nhà. Trước giờ, ở với bố mẹ, tôi còn chưa rửa cái chén ăn nào, nay lại phải rửa chén cho mẹ chồng. Vả lại, lượng chén rộng rãi thế, ai rửa cho hết nổi. Tôi còn công việc mỗi ngày. Về tới nhà còn cơm nước tắm rửa cho con. Vậy nên để giảm thiểu quấy quả tôi không bao giờ ra quán kể cả ngày nghỉ. Tôi đâu ngờ, mẹ chồng âm ỉ dành dụm trong lòng rồi đem ra mắng tôi một trận nên thân.
Hôm đó, tôi nghỉ khiến cho nên chở con đi chơi tạp hóa. Đi đến chiều về, tôi vào thẳng tham gia phòng. Sau lúc ấy, nam nhi tôi lấy đồ chơi ra chơi, vứt luôn cái túi nilon ở ngay trước cửa. Tôi luôn muốn con phải có tính tự lập nên nhiều lần phải nhắc lấy đồ chơi dứt là phải tự thu vén. Nhưng tính trẻ con còn lơ đãng, lần này chơi xong cháu lại vứt đó rồi bỏ đi chơi mất. Định bụng đợi con về, bắt cháu tự tay thu vén và phải nhắc nhở cho nhớ. Nhưng con chưa về, tôi cũng chưa kịp dạy bảo thì mẹ chồng tôi đã xông tham gia mắng tôi một trận xối xả. Bà mắng độc ác cực kì.
Mẹ chồng chửi tôi sống như chó, sống với dế. Suốt ngày chỉ nhân thức đi chơi, nằm ưỡn ẹo trong phòng, đến cái nhà cũng không chịu dọn. Rồi bà lôi một tá chuyện ra nói xa xả, giống như đã đợi thời cơ trong khoảng lâu rồi.
Bà nói hiền thê chồng tôi không biết vấn đề. Con cái giao hẳn cho bà chăm chút, nhưng chưa bao giờ nói được tiếng cảm ơn. Tới cái quần cái áo cũng ỷ lại vào bà nên chẳng biết tự sắm cho con. Thưởng thức, đưa đi học cũng một tay bà mà tôi chẳng biết phụ giúp lại. Ngày nghỉ cũng ru rú trong phòng chẳng chịu ra rửa một cái chén, hay quét được cái nhà…
Bà bảo tôi nhìn chị dâu mà xem, cứ lỏng lẻo là chạy xuống phụ giúp bà rửa chén, lau dọn nhà cửa. Con trẻ trong nhà thì tự lo hết chứ không để phụ vương mẹ chồng phải lo. Rồi bà chốt lại một câu: “Đúng là thứ con trẻ trong nhà không được thân phụ mẹ dạy bảo”.
Tôi tức điên lên. Mắng tôi sao cũng được chứ không được động đến cha mẹ tôi. Tôi ức chế quá nên nói lại, tôi cũng chẳng nói lỗ mãng gì đâu, chỉ bảo: “Lo cho cháu là việc ông bà tự muốn, con không ép buộc. Còn rửa chén hay không là quyền của con. Mẹ không thể vì lo cho cháu mà bắt con rửa chén, dọn nhà. Con không thích làm cho mấy chuyện đó. Còn nếu như ba mẹ thấy lo cho cháu mệt quá thì đừng lo. Con khiến cho cả tuần, mệt nhọc rồi thì phải nghỉ dưỡng. 2 thau chén lớn lao đó mà rửa thì hư tay hết à? Còn chị dâu rửa là đúng rồi. Người nào lo cho công trình mà không rửa? Chừng nào mẹ xây nhà cho phi tần chồng con thì hãy hay”.
Mẹ chồng tôi tức đỏ mặt nhưng tôi kệ, đi thẳng vào phòng. Thời buổi bây chừ đi khiến dâu đâu có khổ như ngày xưa nữa. Tôi biết nếu như cứ nhân từ, chịu đựng mãi sẽ bị nạt hoài. Nên tôi không nhịn. Tôi thà mang tai mang tiếng hỗn còn hơn bị mẹ chồng soi mói, bắt hà hiếp suốt đời.
Mấy bữa nay nghỉ phép, tôi cũng không thèm ra rửa chén. Xem thử mẹ chồng khiến gì được tôi. Nhìn bà chị dâu hặm hụi ngồi “nuốt” cả thau chén ngập mặt, tôi cũng muốn giúp lắm nhưng cứ nghĩ đến thái độ ức hiếp đáp, hành tội con dâu của mẹ chồng tôi lại không chịu nổi. Liệu tôi làm vậy có gì quá đáng? Tôi đâu phải ăn không ngồi thủng thẳng, cũng chẳng phải là đứa ăn bám.
Thanh Hải / Tri Thức Trẻ
Tham khảo thêm: Đọc Báo Mới
No comments:
Post a Comment