Tôi quen Vinh khi học năm 3 đại học, anh hơn tôi 4 tuổi, hiện đã đi khiến cho.
Vinh nói nhà anh ở ngoại ô nhưng cha mẹ công trạng chân tay nên gia đạo cũng khó nhọc. Tôi nhìn anh cũng đoán vậy, anh ăn mặc giản dị, đi xe số, nhìn đã cũ lắm rồi. Vinh là văn phòng trong tổ chức kinh doanh xây đắp, anh nói với tôi lương anh có 4 triệu.
Mặc dù vậy nhưng tôi vẫn rất yêu Vinh, tôi cảm thấy anh có tài, thời điểm gian nan này chẳng qua do thời cơ chưa đến mà thôi.
Thương anh, tôi không bao giờ yên cầu cái này cái kia, những lần nhì đứa đi hứa hẹn hò cũng chỉ dạo khu vui chơi, ngồi uống cốc trà đá. Thú thật, những bữa ăn thanh lịch nhà hàng hay đi xem phim gần như thường có. Tôi nghĩ với mức lương ấy, anh tiêu pha có khi còn thiếu.
Suốt mấy năm yêu đương, tôi vun vén, toan lo, cổ vũ anh, khích lệ mình cố gắng. Tôi đặt ra chỉ tiêu sẽ cố phấn đấu, tậu việc, sau đó chúng tôi sẽ kết hôn, cùng nhau gây dựng.
Tình cảm của hai đứa tiến triển rất tích cực đẹp, vui vẻ. Anh khá chu đáo, mến thương tôi.
Hơn 2 năm sau, thời gian này tôi đã tốt nghiệp, mua được việc bình ổn. Anh bảo muốn đưa tôi về mở bán, tôi đồng ý không chút mảy may. Bởi tôi cũng muốn về thăm nhà anh, muốn biết cuộc sống của người tôii yêu.
Vậy mà hôm anh đưa tôi về, chiếc xe dừng trước căn nhà 3 tầng khang trang. Tôi yên ổn người. Anh bảo cứ đi theo anh. Tôi đi sau, ngôi nhà khang trang, xinh tươi, tiện nghi nội thất cực kì thanh lịch.
Tìm hiểu: Không muốn cưới vì yêu nhau 4 năm, anh “yên cầu” được chục lần
Rôi khi anh cất tiếng gọi mẹ, tôi như choáng váng toàn tập khi người thanh nữ trẻ đẹp, thanh lịch bước ra. Bà vui miệng mời tôi ngồi. Suốt cả buổi hôm đấy, tôi ngơ ngẩn không tin nổi.
Tuy nhiên là tôi giận anh gớm ghê lắm, tôi thấy chính mình bị xúc phạm, bị tổn thương. Hóa ra ngay trong khoảng đầu, anh coi tôi là đứa ham giàu nên mới bày trò thử thách tôi. Hôm đấy về, tôi tớ chia tay, tôi nói không phù hợp với nhà anh đâu, anh sắm người tốt hơn tôi mà yêu.
Anh rối rít xin lỗi tôi, khai kiếm được mọi chuyện. Rằng anh nghe lời mẹ thử lòng tôi, nhưng khi nhân thức tính tôi rồi thì không dám nói thật sợ tôi không tha thứ.
Tôi cũng chẳng nắm bắt sao nữa, biết anh phú quý, trong lòng lại thấy không vui. Cảm giác như có cái gì ngăn cản vô hình lắm. Bởi lẽ tôi yêu anh không lo liệu, kể cả anh có điều kiện kinh tế eo hẹp thật cũng chẳng sao, nhưng giờ biết anh phú quý thế này, tôi lại thấy mặc cảm một phần, ảm đạm một phần vì từ đầu anh bình chọn tôi quá thấp. Giờ tôi nên khiến gì đây?
Hà Thu/ / Khoevadep
Xem tại: Đọc Báo Mới
No comments:
Post a Comment