Wednesday, August 24, 2016

Tôi gián tiếp đẩy người yêu rời xa cuộc sống này

Mới đó mà đã 100 ngày kể từ khi em ra đi mãi mãi, giờ dù đã hơn 3 04 tuần trôi qua mà chưa đêm nào tôi không suy nghĩ về em để rồi tự vằn vặt chính mình, cứ suy nghĩ đến khi mệt tuồi và tự chìm sâu tham gia giấc ngủ. Tôi là nhân viên Công nghệ Thông tin, cuộc sống và công việc tầm thường như bao người khác. Tôi có người yêu cute và cute nhưng những ngày 04 tuần tươi đẹp ấy hối hả chấm dứt bởi sự ra đi bỗng ngột của em. Sự ra đi ấy tôi nhận ra lỗi phần lớn ở bản thân mình.

Em là cô gái lanh lợi, cute, thời trang, cực khỏe khoắn; công tác bình ổn. Chúng tôi quen nhau tới nay được hơn 2 năm, vì phổ quát nguyên nhân (chủ quản vì em bắt mắt quá mạnh và hay tị) nên tôi quyết định chia tay. Ngày chia tay tôi hẹn em ra ở dọc đường, đợi em ở ghế đá chúng tôi hay ngồi, em chạy xe tới nhưng chưa kịp hỏi gì tôi đã bảo: "Bản thân chia tay đi em". Vẫn khuôn mặt hững hờ như lúc mới tới, em chẳng thèm giải đáp mà phóng xe bỏ đi; tôi cũng lên xe về nhà.

Rồi tôi chiếm được cuộc điện thoại, chưa kịp nói gì thì một thứ âm thanh đập vào tai tôi: "Ly mất rồi, đang ở bệnh viện", nguyên nhân là không làm cho chủ được tốc độ. Cam kết tôi là người gián tiếp gây ra cái chết của em. Thật sự chưa bao giờ tôi thù ghét bản thân mình đến thế, tôi là một thằng tồi tệ nhất trái đất này. Giả dụ tôi không hứa chạm chán mà chỉ cần một tin nhắn để chia tay thì chắc rằng mọi chuyện đã khác. Hoặc tôi không nói lời chia tay thì em sẽ không kích động mà phóng xe như điên để rồi bị tai nạn. Đông đảo là do tôi!

Tôi chẳng thể lượng thứ cho bản thân. Cái suy nghĩ đó làm cho tôi chẳng thể ngủ trước 2h sáng trong hơn 3 bốn tuần nay. Tôi đang bị khủng hoảng tâm lý nặng năn nỉ, cố vứt cái nghĩ suy đó đi nhưng không thể. Suốt thời điểm này tôi cũng không dám nói với người nào rằng chia tay em nên em mới tài xế với tốc độ cao vậy. Tôi phải tiếp diễn sống như thế nào đây?

Hoàn


Xem thêm: Báo Mạng 24h

No comments:

Post a Comment