Tôi quen anh qua facebook. Bạn nào cũng bảo tình yêu qua mạng thường không vững bền. Vậy mà chúng tôi thì khác. Chúng tôi yêu nhau đến 4 năm, dù chỉ gặp nhau một số lần. Còn lại là nhìn nhau qua màn hình máy tính. Ái tình đó tôi giấu bí mật công chúng. Bởi tôi muốn để thời gian kiểm chứng cho chắc chắn tình cảm của anh. Ngày anh ngỏ lời cầu hôn, tôi cũng lần chần lắm.
Tỏ bày với công chúng, ai cũng mắng rồi cản trở yêu cầu lấy chồng xa (700km) của tôi. Biết tin, anh vội vàng vào quê tôi, khẩn thiết cầu xin sự đồng ý của bác mẹ tôi. Anh còn hứa hẹn hứa hẹn sau khi cưới sẽ ứng tuyển khiến cho và ở hẳn quê tôi. Thấy anh thực lòng tương tự, ba má tôi cũng vẹo vọ lòng.
Sau khi cưới kết thúc, anh xin được chân kế toán trong một xí nghiệp nhỏ dại với mức lương đủ tiêu dùng chứ không dư dả. Hoàng hậu chồng chúng tôi ở với ba má vợ. Anh cũng chứng tỏ bản thân là một người con rể biết nhân tố. Tuy là đàn ông nhưng anh không nằn nì hà xuống bếp nấu ăn hay cầm cây lau nhà. Ba má tôi thấy anh chăm chỉ, chiều cung phi tương tự thì rất quý và thương anh. Mọi chuyện sẽ chẳng có gì ví như mẹ anh không ngã bệnh khi tôi đang có mang 4 tháng.
Bố anh gọi điện nằng nặc bắt anh dẫn hậu phi về. Sợ mẹ chồng mất nên tôi cũng thu xếp đi ngay ngày hôm sau. Lúc này, tôi chỉ nghĩ là chính mình đi một số ngày sẽ về nên chỉ xin nghỉ phép một vài hôm. Còn chồng, lên xe rồi anh mới nói anh đã xin nghỉ việc hẳn ở xí nghiệp.
Tôi sững sờ hỏi anh khi trở lại thì khiến cho gì? Chẳng ngờ anh quát tôi ích kỉ, chưa nhân thức mẹ chồng bệnh như thế nào mà đòi trở lại. Từ trước giờ chưa bao giờ anh quát tôi như thế nên tôi tủi thân bật khóc. Đại chúng trên xe quay lại nhìn càng khiến tôi hổ ngươi. Vậy mà anh ngồi im chớ thây tôi chứ chẳng dỗ ngon dỗ ngọt lấy một câu.
Để về đến nhà anh, chúng tôi phải đi xe thồ rồi đi bộ thêm một đoạn khá xa. Tôi bầu bí nhưng vẫn phải xách đồ nên đi khá đủng đỉnh. Còn anh, anh đi rất nhanh khiến tôi đuổi theo muốn hụt hơi. Nghĩ anh sốt ruột cho mẹ nên tôi cũng không trách cứ gì, chỉ nhân thức cắm đầu cắm cổ đi.
Tới nhà anh, tôi bất thần tột bực khi thấy mẹ chồng đang quét sân. Thấy phi tần chồng tôi, mẹ buông chổi một mai phụ xách đồ cho tôi. Tôi hỏi mẹ bớt bệnh chưa, sao không nghỉ dưỡng cho khỏe mà thu dọn làm gì? Mẹ chồng từ từ bảo thật ra mẹ chẳng đau bệnh gì cả, chỉ là chồng tôi muốn về quê ở nhưng muốn dẫn cả tôi đi nên mới đặt ra chuyện đó. Tôi nghe những lời mẹ nói mà như sét ngang tai. Tôi quay sang nhìn chồng, chẳng đợi tôi hỏi anh đã nói ngay : "Ví như muốn con có cha thì ở đây". Tôi sững sờ đến độ chẳng thốt nên lời.
Trong khoảng hôm đó, cuộc sống của tôi chẳng khác nào âm phủ. Dù bầu bí nhưng tôi vẫn phải dậy sớm dọn dẹp, rồi làm đủ các việc khác, toàn những công tác khó nhọc tôi chưa từng làm cho bao giờ. Mới một vài ngày mà thủ công tôi mỏi rời rã, đầy những vết chai sần. Chồng tôi khi về quê cũng chẳng chịu kiếm việc khiến cho mà cứ long nhong đi chơi. Việc nhà anh cũng không chịu phụ giúp tôi mà còn tạo sức ép tâm lí cho tôi hơn. Vì phải nấu bếp bằng củi nên tôi đa dạng lần nấu khi cháy khi nát. Mỗi lần như vậy, tôi bị chồng chửi hết lời. Anh còn bắt tôi đưa tiền, tiến thưởng để anh theo đòi chơi bời. Tôi suy sụp hoàn toàn khi cuộc sống thay đổi quá nhanh.
Ba má tôi thấy bà xã chồng tôi đi lâu quá thì laptop ra hỏi. Chồng tôi bắt máy và nói rằng bà xã chồng tôi sẽ ở đây luôn, tôi đã đồng ý rồi. Anh còn nói dối đông đảo để bố mẹ tôi yên ổn tâm. Quắp máy, anh quay sang đe dọa tôi rằng nếu hé răng một lời cho bố mẹ tôi biết, thì anh sẽ khiến đời tôi khổ, để bác mẹ tôi điếm nhục và khổ theo. Lúc này tôi mới thấm thía những lời can ngăn của dân chúng trước đó nhưng đã quá muộn.
Tôi khiến quần quật cho tới ngày sinh. Sinh con được 1 tuần tôi đã phải giặt giũ quần áo của chính mình và con. Lấy chồng xa, chẳng được nhờ khách hàng nào cả. Bác mẹ chồng tôi cũng chẳng quý cháu nên hầu như thường bế con giúp tôi một chốc lát nào. Tôi phải tự xoay sở mọi thứ mà chẳng được bạn nào trợ giúp. Vì tủi thân nên tôi khóc phần đông. Ăn uống thiếu thốn, suy nghĩ, cực khổ nhiều nên tôi hồ hết mất sữa. Con tôi vì thiếu sữa nên khóc ngằn ngặt. Thế là cả nhà chồng lại hùa nhau mắng tôi không nhân thức chăm con. Không nhân thức bao nhiêu đêm, tôi phải bế con đi vòng vòng ngoài sân, miệng ru con mà nước mắt chảy dài.
Chồng tôi khốn nạn tới mức lấy cả tiền tậu sữa cho con để chơi bời. Tôi như điên lên. Tôi bế con đến tận nhà bạn để sắm chồng. Thế mà, trước đông người, anh ta tiến công tôi và con ngã sấp vì dám làm mất mặt anh. Tôi khổ cực ôm con về thì bị mẹ chồng mắng là không biết nhẫn nhịn.
Dù con chỉ gần 3 bốn tuần nhưng tôi đang có nhu cầu ly hôn. Nhưng giả dụ đề xuất ly hôn, mái ấm chồng tôi cam đoan không đồng ý. Mà cứ ôm ấp con bỏ đi thì chỉ sợ mái ấm anh gây không dễ dàng dễ, làm ba má tôi khổ. Giờ tôi phải khiến cho sao đây?
V.L.P / Theo Trí Thức Trẻ
Đọc thêm: Báo Mạng 24h
No comments:
Post a Comment