Nhất thiết không mặc đồ đầm
Người Pháp xâm lược VN đã chia nước nhà ra khiến cho 3 kỳ. Bắc Kỳ là xứ bảo hộ. Trung Kỳ thuộc triều đình nhà Nguyễn và Nam Kỳ chính thức là thuộc địa của Pháp.
Là xứ thuộc địa nên người Pháp thường tỏ ra xem thường người Việt, có thái độ khinh miệt và phân biệt đối xử. Khi về làm cho việc tại bệnh viện Sài Gòn, dù rằng là Trưởng khoa bà đỡ và là người có quốc tịch Pháp, bà Henriette Bùi cũng không hạn chế khỏi bị kỳ thị. Nhưng với bản tính cương cường, dòng máu Việt vẫn chứa chan trong mạch máu, bà đã có những phản ứng khá mạnh trước các thái độ bất thân thiết của các quan chức và đồng nghiệp người Pháp.
Bà không thể chịu đựng nổi khi chứng kiến trong các buổi họp, chỉ các bác bỏ sĩ Pháp thủ thỉ với nhau khi mà người Việt đứng về một phía. Về quyền lợi bác bỏ sĩ người Việt dù có quốc tịch Pháp cũng chỉ được lợi lương 100đ/tháng khi mà chưng sĩ Pháp gấp 10 lần.
Đối với bệnh nhân, thật khó lòng chấp thuận trước trạng thái phân biệt đối xử. Bệnh nhân Pháp thì được chăm bẵm vô cùng tận tình, thuốc men hoàn toản trong khi người Việt thì sơ lược, chiếu lệ...
Bà cũng đã khôn cùng bất mãn trước thái độ xem thường người Việt của những người Pháp làm việc trong bệnh viện. Trường thích hợp chưng sĩ Euliche đã từng mắng chửi "dân A-na-mit dơ dáy như heo" và tấn công đập các nữ bà đỡ và y tá người Việt đã làm bà cực kì căm phẫn.
Những điều bất công và bất đồng đẳng này đã thôi thúc bà cần phải đấu tranh gay gắt để xóa bỏ. Bước đầu bà thanh minh quan điểm với ban giám đốc bệnh viện nhưng bà chỉ chiếm được thái độ không đồng tình. Không nản, bà tiếp diễn đệ trình yêu cầu của chính mình lên thống đốc Nam Kỳ - ông Pagès. Sau khi nghiên cứu kỹ những yêu cầu của bà, Pagès công nhận đó là những yêu cầu hợp lý đã ra lệnh cho giới chưng sĩ người Pháp phải xóa bỏ ngay tức thì hiện trạng phân biệt đối xử song song phải có những cư xử đúng đắn với nhân viên người Việt.
Vi la tư gia của bà Henriette Bùi ở số 28 đường Testard (nay là Võ Văn Tần) được bà hiến tặng làm cho cơ sở vật chất cho trường Đại học Y học thuộc viện Đại học Sài Gòn, nay là Bảo tồn chứng tích chiến tranh Thành phố Hồ Chí Minh. (Ảnh: Internet)
Đối với bản thân bà, ngay khi mới được giao nhiệm vụ trưởng khoa, giám đốc bệnh viện là một bác sĩ người Pháp đã lệnh cho bà phải mặc váy đầm bởi mặc như thế bà sẽ được sự kính trọng của phổ thông người. Giám đốc bệnh viện nghĩ rằng mặc y phục vn sẽ làm cho rộng rãi người lầm tưởng bà chỉ là một bà đỡ vườn đỡ đẻ không hơn không kém. Bà kịch liệt phản đối.
Bà đã đáp trả lại với viên giám đốc, nhất mực không mặc đồ đầm vì bà chỉ cần sự kính trọng của người Việt qua bộ cánh vietnam mà thôi.
Sau nhiều năm du học ở trời Tây, bạn dạng thân bà là người Việt nhưng lại mang quốc tịch Pháp song những yếu tố đó không làm cho dòng máu Việt trong người bà vơi đi. Bà vẫn là người Việt và dịch vụ cho ích lợi người Việt ...
Êm ấm không cười cợt
Trong thời điểm theo học ở Pháp, năm 1934, bà dự định viết luận án tốt nghiệp về đề tài "thụ tinh nhân tạo cho những người hiếm muộn". Đề tài hay và quá mới lúc bấy giờ nên gây rộng rãi tranh cãi. Phổ thông người khuyên bà nên mua một đề tài khác và bà đã nge theo để sau đó, luận án tốt nghiệp của bà được bình chọn khá cao và được tưởng thưởng huy chương.
Sau khi ly hôn với luật sư Nhịn nhường, bác bỏ sĩ Henriette Bùi dồn hết tâm não vào công tác khám chữa bệnh và nghiên cứu y học. Thời ấy, chưa có thuốc mê và trụ sinh nhưng bà đã dùng kỹ thuật phẫu thuật "Caesarien" trong những trường hợp sinh không dễ dàng. Hồ hết sản phụ và trẻ lọt lòng đã được cứu.
Bà cũng đã từng nghiên cứu và học tập về châm cứu tại Nhật. Bà cũng đã vận dụng châm cứu trong việc điều trị bệnh cho bệnh nhân.
Một sự kiện trọng đại đã tới với bà trong năm 1945. Người bạn thân vừa là đồng hương Bến Tre, kỹ sư Nguyễn Ngọc Bích đang đảm nhiệm Khu bộ phó Việt Minh bị Pháp bắt kết án tử hình. Bà đã cùng số bằng hữu hiện còn ở tại Pháp đã hăng hái chuyển di, ông Bích được chuyển sang dạng tù binh để trao đổi và bị đề nghị rời khỏi vn.
Lúc trước trong thời điểm học tại Pháp, bà và ông Bích có những quan hệ bạn bè thân mật. Nắm bắt nhau và cảm thông nhau rồi yêu nhau nhưng vì vấn đề kiện mái nhà, bà đành phải chấp nhận chung sống với người không yêu (luật sư Nhịn nhường) để rồi hôn nhân tan vỡ.
Thoát chết, ông Bích trở lại Pháp. Lần này ông tham gia học trường đại học Y mặc dầu đã có bằng kỹ sư cầu tuyến đường. Tốt nghiệp bác bỏ sĩ, ông không hành nghề mà trở lại trường Y dạy môn vật lý.
Bà Henriette Bùi vẫn ở lại vn. Trong suốt 20 năm dịch vụ trong lĩnh vực y tại Sài Gòn, bà lần lược đảm nhận các chức phận quan trọng và thời điểm còn lại bà vẫn tiếp tục miệt mài nghiên cứu y học.
Năm 1961, bà xin thôi việc ở bệnh viện, quay về Pháp mở phòng mạch. Tại đây, mối quan hệ bà với ông Bích được nối lại và tình ái tiếp diễn nẩy nở. Nhì người chính thức biến thành hiền thê chồng và chung sống với nhau.
Tìm hiểu: Bí thư Im Bái bị bắn: Bác sĩ BV Việt Đức lên cung cấp
Bên cạnh vui vẻ không cười cợt với bà. Sau 4 năm đầu ấp tay gối với nhau, ông Bích rủi ro bị ung thư vòm họng. Bà đưa ông đi về VN để sống những ngày cuối đời trên quê hương chính mình và ông tắt hơi một số 04 tuần sau đó.
Từ đó bà Henriette xả thân các công việc cứu vớt những người rủi ro. Bà luôn có mặt trong các chương trình trong khoảng thiện, tham gia những nơi cam go nhất để cứu người. Năm 1970, bà tình nguyện dịch vụ không lương trong ngành hộ sản và nhi khoa tại một bệnh viện ở ngoại ô Sài Gòn.
Những năm cuối đời, bà quay về Pháp tiếp tuc khám chữa bệnh cho đến 1976 mới nghỉ hưu sau 44 năm cống hiến cho y khoa.
Ngày 27/4/2012 bà trút hơi thở sau cuối. Bà mất đã để lại cho hậu thế tấm gương sáng về nữ bác bỏ sĩ sống trọn đời với ngành nghề y. Sau bà hàng ngàn nữ bác sĩ đã tiếp tục nối bước với toàn vẹn y đức mang dáng dấp nữ chưng sĩ Henriette Bùi.
Trần Chánh Nghĩa / Theo Vietnamnet
Đọc thêm: Báo Mới Hằng Ngày
No comments:
Post a Comment