Trước khi lấy Hương, tôi từng có một mái ấm nhỏ dại và một cô con gái. Khi con gái được hơn 5 tuổi thì chúng tôi ly hôn vì hiền thê cũ tôi quá hỗn và còn đánh mẹ tôi. Cô ấy giành nuôi con, còn tôi cũng suy sụp một thời gian.
Đến khi gặp mặt Hương, tôi mới mở đầu lấy lại thăng bằng trong cuộc sống. Hương nhỏ tuổi hơn tôi 10 tuổi, là kế toán trong xí nghiệp tôi khiến cho. Em nữ tính, lễ độ, lại cẩn thận làm cho khách hàng nào cũng thích.
Tôi ve vãn được em đã trở thành đề tài bàn tán trong xí nghiệp suốt một thời điểm dài bởi chúng tôi quá đặc biệt nhau. Ngày cưới, tôi chỉ mời một số người bạn thân đến thông thường vui, số bàn tiệc chỉ tới 5 bàn. Nhân thức hiền thê ảm đạm, nhưng tôi cưới lần nhì nên không muốn mời phổ quát.
Cưới về, chúng tôi ở nhà tôi đã xây cùng hoàng hậu cũ trước đây. Hương cần cù, quét dọn nhà sạch sẽ, lại ăn ở nhân thức điều nên rất được lòng thân phụ mẹ tôi. Hiện thời, chúng tôi cũng có một cậu đại trượng phu 4 tuổi.
Mỗi bốn tuần, tôi và cung phi đều đi thăm con riêng của tôi. Con nhỏ tuy không thương Hương nhưng cũng không tỏ ra ghét bỏ. Mỗi lần đi Hương đều cẩn thận tậu đa dạng áo quần, hàng điểm tâm, sữa cho con bé dại ăn. Chính tôi cũng cảm nhận được sự tình thực của em nên rất cảm kích.
Chuyện sẽ chẳng có gì để bàn giả dụ con gái riêng tôi không đòi chuyển về nhà tôi sống. Lúc đầu, con nhỏ tuổi lấy điện thoại mẹ nó gọi cho tôi và nói muốn về chơi hè 3 tháng.
Sợ Hương buồn, tôi chần chờ không nói. Người nào dè 2 ngày sau, chính cung phi cũ tôi gọi điện cho Hương, mắng em ích kỉ bỗng nhiên đồng ý cho con riêng của chồng về chơi. Cô ấy còn nói thẳng đó là nhà của tôi và cô ấy cùng xây đắp chứ không có công của Hương.
Hương sốc nặng và khóc phổ biến. Cũng ngay hôm đó, hoàng hậu chồng tôi tham gia nhà hoàng hậu cũ đón con gái về chơi. Nhưng từ đây, mâu thuẫn giữa thê thiếp chồng tôi xoay quanh con bé xíu cứ càng ngày càng phổ quát.
Mấy ngày đầu, Hương còn chiều con tôi. Em tậu thức ăn ngon về nấu cho con ăn. Tậu quần áo đẹp cho con mặc, tậu cả một laptop cho con gầy chơi để đỡ bi tráng.
Nhưng càng về sau, Hương càng biếng nhác con tôi hơn. Tôi đi làm cho về, thấy Hương đang cho con trai ăn cơm với giết thịt bò, còn con gái riêng của tôi chỉ ăn cơm với xì dầu. Tôi hỏi thì Hương nói em đã gắp giết mổ cho nhưng con gái tôi không ăn.
Vậy mà, đêm đó, con nhỏ nhắn tham gia phòng, thì thầm bảo Hương không cho nó ăn, nói đó là giết mổ của em Tin (con trai tôi). Tôi tức, nhưng bấm bụng đợi xem hậu phi có thương con bản thân thật không, hay chỉ giả vờ.
Thế là thay vì đi nhậu mỗi buổi chiều như tầm thường, tôi hay về nhà sớm để quan sát. Nhưng mọi thứ vẫn bình an, dù tôi có đứng lén ngoài cửa nhìn vào vẫn thấy bà xã khiến cho việc nhà, thổi nấu, còn con bé dại thì đang chơi với em.
Nhưng đêm nào con nhỏ cũng than khóc nói bị mẹ ghẻ tiến công, bị đuổi đi. Mẹ kế còn chửi cả mẹ ruột nó… Rồi hoàng hậu cũ cũng gọi điện sang trách móc tôi không biết dạy cung phi, để bà xã tiến công con. Lúc đầu tôi không tin, nhưng nghe phổ biến thì tôi cũng bị lung lay.
Cho tới một hôm, khi tôi đang nhậu cùng bạn thì con gái tôi gọi điện tới. Nó khóc inh ỏi trong điện thoại rồi nói dì ghẻ sử dụng dao cắt tay nó chảy máu. Sợ quá nên nó trốn trong phòng vệ sinh, nó gọi tôi về cứu nó.
Tôi phóng như bay về nhà. Chạy hộc tốc vào nhà bếp, tôi thấy có vết máu thật. Vợ tôi thì đang vật nài con tí hon ra để băng bó. Phát điên trước sự ác của hoàng hậu, tôi tát em một cái rồi đẩy cửa tham gia. Tay con gầy bệ rạc máu, nó cứ ủ ấp lấy tôi mà khóc và run rẩy.
Hôm đó, thê thiếp chồng tôi cãi nhau to. Bà xã nói con bé đòi cắt hành, rủi ro bị đứt tay. Nó còn bé bỏng, sao có thể nói láo được? Trong lúc to tiếng, tôi tức tối lấy hết quần áo của phi tần vứt ra tuyến đường.
“Anh đuổi tôi đi khi chưa xác minh được sự thực. Lấy anh là sai lầm lớn nhất của tôi. Tôi đi rồi, anh cũng đừng có mà hối hận”. Hương nhìn tôi thờ ơ rồi dắt đàn ông đi.
Mọi chuyện xảy ra với tốc độ cao như bão khiến cho tôi không thích ứng ngay được. Bà xã đi rồi, tôi nằm vật trên giường gần cả tiếng mới nhớ ra mình còn chưa nấu ăn cho con gái.
Vào nhà bếp, tôi nghe tiếng rỉ tai phát ra trong khoảng nhà vệ sinh. Lại gần, tôi chết sững khi nghe những gì con gái tôi nói: “Con đuổi bà ta đi được rồi. Con lỡ cắt vào tay nên nói dối bố rằng bị bà ta cắt phải. Thằng gầy kia cũng đi luôn rồi. Khi nào mẹ dọn qua ở với con và bố?”
Tôi đẩy cửa tham gia. Con nhỏ nhìn tôi đầy thấp thỏm, nó vứt luôn laptop xuống nền nhà. Tôi tra khảo, nó khóc bảo mẹ nó bày nó nói xấu cô Hương, tậu cách thức đuổi cô Hương đi. Mẹ nó sẽ về ở chung với tôi và nó.
Nghe chấm dứt, đầu óc tôi quay cuồng. Tôi gọi điện hàng chục cuộc nhưng Hương đều tắt máy. Tôi chạy về nhà mẹ hậu phi, nhưng Hương nhất quyết không về. Em còn đưa giấy ly hôn và bảo tôi kí để đánh tháo cho em.
Tôi hối hận quá. Giờ tôi nên khiến cho gì để chuộc lại tội tình với em đây dân chúng?
Quân / Tri Thức Trẻ
Xem tại: Đọc Báo Mới
No comments:
Post a Comment