Tôi gần 40 tuổi, từng có gia đình êm ấm, chồng là người nam nhi thành công, tính toán và gia trưởng, trước kia anh không như vậy. Chúng tôi tới với nhau bằng tình yêu trong khoảng lúc cùng tay trắng. Ái tình đó chết dần và vỡ vạc sau 15 năm cố gắng. Anh trở thành quan chức cao cấp, có một số công ti riêng nhưng hạn chế đứng tên. Tôi có phần chậm chạp chạp, đãng trí nhưng nữ tính hiếu thảo, được nội ngoại thương mến. Tôi làm ở một công ti nước ngoài, tự lo sinh hoạt mái ấm và không phụ thuộc vào anh.
Một ngày tầm thường khi tôi vẫn nói yêu anh, anh gạt tôi ra bảo “Yêu với chả đương”, trực cảm của người bà xã mách nước bảo tình cảm trong anh đã đổi mới. Tôi nghe về sự không thủy chung của anh từ những người đủ tin yêu, cũng bắt được tin nhắn tình cảm trong khoảng phía người thứ ba. Phần lớn được anh cắt nghĩa một cách thức lấn lướt. Một ngày khác, anh mở đầu dùng những ngôn trong khoảng ghê sợ, chúng tôi bao biện nhau càng ngày càng gay gắt, khác lạ về kinh tế. Lúc trước, anh quản lý thẻ lương của tôi và phát lại tiền chợ. Khi tôi tự cầm thẻ account lương của mình, anh luôn có lý do cần thêm tiền để sử dụng bảo tôi rút ra. Kết quả tài khoản của tôi gần như về số không.
Năm thứ 11 của hôn nhân, chúng tôi viết đơn ly hôn. Anh nói “mọi thứ do tôi làm cho ra” khi đưa đơn làm tôi choàng tỉnh giấc sau bao lăm năm nỗ lực bất nghĩa. Mọi nguồn lực của mái ấm đều dồn cho anh tạo ra, khi thành đạt anh có thể phủi tôi ra tuyến đường. Nhị con đều theo mẹ nên 3 mẹ con về ông bà ngoại. Anh sắm phương pháp làm cho lành, tôi không nhu nhược nữa. Chồng tính toán tiền nong trong số lương của tôi một cách thức vô lý, vượt ngoài khả năng của tôi. Tôi bị áp lực về ý thức, nói những câu loạn ý kiểu “Anh có thành ma cà rồng hút máu tôi ra cũng chẳng có khoản nào như thế”. Tôi không hiểu một người doanh thu gấp rộng rãi lần như anh, kiếm và tiêu tiền chẳng thua gì đại gia, sao có thể nghiêm ngặt hẹp hòi với bà xã tương tự. Hình như tôi vẫn lo hầu như mọi chi tiêu sinh hoạt và không hoang toàng, mái ấm và anh em bao quanh bình thường còn phàn nàn tôi bỏ bễ bạn dạng thân mình.
Khi nghèo nàn, cha mẹ đã gắn nhà ở đang ở, mượn tiền giúp chúng tôi. Thế mà hiện thời, khi bố mẹ cần và chúng tôi dư tiền để trong ngân hàng, tôi hỏi chồng cho mượn và ba má đã làm cho sẵn hồ sơ vay để rút trả bất cứ khi nào cần, anh lại không đồng ý. Hình như hầu như mọi khoản chi về phía nhà nội, kể cả những khoản không được hỏi quan điểm và sau này mới nhân thức, tôi đều ủng hộ: xây tiệm tạm hóa, gửi tiền cho em trai làm ăn nước ngoài, tậu đất, cho anh chị em họ hàng mượn… Tôi tự dè xẻn trong khoản lương của bản thân gửi về cho ba má vay, để lại tin nhắn chuyển tiền cho anh nhân thức vì lúc đó chẳng thể thì thầm được với anh nữa. Anh gọi điện về đòi, cha mẹ trả lại ngay ngay lập tức. Tôi chẳng thèm tiết kiệm nữa.
Chồng tiếp diễn đòi đưa tiền, trong khi tôi đã tiêu hết khiến tôi càng găng hơn. Anh còn đòi nợ tôi những yếu tố vô lý: người yêu tiền nhà đang ở, tiền đầu tư oto… tôi phải kể chi tiết con số chồng trước kia đã cầm của tôi cộng đủ lại vượt con số anh đòi thì anh mới không nói được gì nữa. Tôi không đồng ý đưa lương cho chồng vì anh phủ kiếm được những gì tôi đã đóng góp. Bên cạnh còn một vài nguyên do như: lúc tôi chưa có việc khiến mang bầu đứa lớn suy dinh dưỡng; anh lên sếp mang về nhà được chút thực phẩm bảo “không có những thứ tao mang về thì ăn gì”; anh từng xuống tay bạo lực với tôi; đuổi “mày tếch ra khỏi nhà tao”.
Anh không tình nghĩa và lừa dối tới cùng. Yếu tố đáng nói ở đây là những gì anh trút xuống gần như chẳng có căn cứ quang minh chính đại nào. Anh đổ lỗi cho những sức ép từ sự nghiệp lớn lao anh đang đảm đương. Vậy công việc của tôi ở địa điểm chính yếu, nơi mà bao nhiêu người bật đi vì không chịu nổi trong một tổ chức kinh doanh hơn 2000 viên chức thì sức ép ít hơn ở công ty nhà nước hay sao? Những ngôn trong khoảng đắng cay tận tâm sự anh bỏ ra cho tôi, cả cái bạt tai túm tóc bóp cũ kĩ anh em áp kiểu dạy bà xã, đến chết tôi cũng sẽ chẳng thể nào quên được. Khủng khiếp hơn cả việc anh bội phản là phương pháp anh không biết tâm thành nhận lỗi, đối xử vô ơn, tự kiếm được bản thân mình là vua, luôn cho bản thân là đúng… khiến cho tôi không còn muốn cố gắng nữa. Tôi có thể nhường nhịn nhịn anh phổ quát thứ, nhưng có những giới hạn mà anh không bao giờ nên vượt lên.
Người ấy hiện nay có vẻ đúng tiêu chuẩn của anh: hiện đại, tròn đầy, vội vàng hơn, cũng khá ưa nhìn. Tình ái trong tôi đã chết và cũng chẳng hề lần trước tiên bị bội phản nên tôi thích nghi hối hả, chỉ thấy tủi thân vô cùng. Một người đối xử khủng khiếp, chặt chẽ, khô cằn với tôi như anh, ra ngoài vẫn ga lăng và ngọt ngào không kém ai. Đại trượng phu tôi phát hiện tin nhắn trên laptop cũ của bố (những chiếc iphone này cài thông thường icloud gì đó), tôi chụp được một vài nội dung yêu đương nhớ nhung và can hệ tới chuyện ấy. Tôi không làm cho rùm beng, chỉ cần anh thành tâm nhận lỗi nhưng lại lừa dối tới cùng. Anh dựng kịch bản, nhắn tin với bồ theo kiểu “Em diễn sâu quá khiến cho hậu phi anh nghi hoặc tưởng thật thì chết”. Dù nhân thức anh có tài đổi trắng thay đen tôi vẫn uất ức vô cùng. Thật và giả chẳng lẽ có thể giống nhau? Và trong mắt anh tôi ngu dốt tới thế?
Tôi mỏi mệt lắm rồi. Trước mắt tôi sẽ ly thân một thời điểm. Tôi chỉ đang băn khoăn vì các con đang tuổi lớn và nông nổi, rất dễ bị ảnh hưởng tâm lý. Có phải hôn nhân nào cũng sẽ có lúc đáng sợ như hôn nhân của tôi không? Có cách thức nào để mọi chuyện xảy ra ít tổn thương nhất tới các con tôi không?
Hằng / Theo vnexpress
Xem nhiều hơn: Đọc Báo Mới
No comments:
Post a Comment