Ngày xưa - gọi là ngày xưa vì thời gian cũng lâu lắm rồi, tôi không thật sự xác định được nó là thời gian nào trong thế cục chính mình nữa - có một bộ phim mà trong đó có đoạn tôi nhớ mãi không quên. Một anh chàng phố hội đen đã rửa tay gác kiếm, nhận được tin bạn chính mình đang gặp gỡ nguy và muốn vác đao đi hỗ trợ. Anh ta có một người bà xã và đứa con nhỏ dại, nhìn chồng bước ra cửa người bà xã chỉ ủ ấp con trong lòng ngồi khóc. Trước khi bước ra ngoài, anh chàng dừng lại, không quay đầu mà chỉ hỏi cung phi một câu: "Sao em không cản anh". Chị hậu phi nước mắt giàn giụa, nức nở mà tư vấn: "Việc anh đã muốn làm thì cam đoan anh tin rằng yếu tố đó là đúng. Em không cản anh, cấm cản sẽ làm anh cắn rứt cả đời. Anh đi đi, chỉ cần trở về với mẹ con em là được".
Thời điểm ấy tôi còn nhỏ bé lắm, suy nghĩ chưa ra đầu ra đũa nhưng thấy người hoàng hậu ấy sao hoàn hảo tới thế. Tôi nhớ mãi hình ảnh và câu nói ấy, chắc chắn cứng rắn với phiên bản thân sau này hoàng hậu mình cũng phải là người như thế, trong mọi tình cảnh luôn đặt niềm tin tuyệt đối tham gia bản thân. Quay lại quãng thời điểm gần hơn, ấy là một vài năm trước khi tôi còn ở bên Đức, đó là một quãng thời điểm gian truân. Tôi yêu em, thê thiếp hiện giờ. Tuy nhiên sau đó vì nhiều nguyên nhân, tôi như rơi vào hiện trạng tự kỷ và trầm cảm, mất phần đông toàn cục niềm tin tham gia cuộc sống, anh em cũng như phiên bản thân. Lúc ấy, người độc nhất vô nhị bên tôi chỉ có cô ấy. Cô ấy luôn có một niềm tin mãnh liệt dành cho tôi, tạo động lực mọi thứ mà tôi muốn, ủng hộ mọi yếu tố mà tôi làm cho và luôn thấu nắm bắt tôi một cách thức sâu sắc.
Khi nhị đứa mới dọn về ở phổ biến, cô ấy trải qua công đoạn vô cùng gian nan vì những biến cố xảy đến với mái nhà, bạn dạng thân. Bản thân mình tôi đi làm kiếm tiền cho cả nhì nhưng về căn bản không đủ, tiền dành dụm vơi dần, cô ấy cuối cùng cũng phải đi khiến trở lại. Tôi rơi tham gia khủng hoảng, hỏi cô ấy: "Anh nghỉ làm cho nhé". Cô ấy ủng hộ và bảo tôi không muốn đi khiến nữa thì nghỉ đi, cô ấy sẽ lo được cho cả nhì. Tết năm ấy, nhìn anh em đăng ảnh những bữa ăn, bữa tiệc lên mạng thị trấn hội, cô ấy có vẻ bi thương và tủi thân ghê gớm. Tôi đành rủ cô ấy khiến một bữa tất niên cho hai đứa, còn tôi lôi đống giấy màu ra cắt dán và dè bỉu một tấm thiệp chúc mừng năm mới. Bữa ăn làm cho vội, nhăng nhít chẳng có gì, tấm thiệp tự nhạo báng xanh xanh đỏ đỏ, ấy vậy mà cô ấy vui vẻ lắm và nói là người rất dễ để hài lòng.
Tôi ở nhà ăn bám một nửa tương tự không hạn chế khỏi việc hình thành những lời sàm pha, dị nghị nhưng cô ấy chưa bao giờ để chúng vào tai cũng như thảo nào tôi một lời. Ngay cả khi tôi muốn bỏ học ở Đức để về nhà khiến cho công ti game, cô ấy cũng ủng hộ tôi theo đuổi đam mê. Mặc dù đối với dân chúng đó là một ý nghĩ đó rồ dại nhưng với cô ấy thì không, cô ấy dành cho tôi một niềm tin tuyệt đối. Rồi sau này, khi tôi đã vượt qua khủng hoảng, đi khiến cho quay về, nhì đứa cũng dư giả hơn, tôi quyết định kiếm thêm tiền bằng bí quyết đi casino.
Dĩ nhiên đi casino mà không hề nhân viên ở đó thì chỉ có một việc duy nhất là đánh bạc. Tôi có một vài nguyên lý: không bao giờ chơi những trò mà kẻ địch của bản thân mình là nhà cái. Không bao giờ chơi những trò mà bản thân mình không nắm vững cách chơi và đã mày mò kỹ. Không bao giờ chơi những trò mà nhân tố may xui xẻo nhập vai trò quá lớn trong việc thắng thua. Chỉ chơi ở những casino lớn, có uy tín để bảo đảm tính sáng tỏ và an ninh. Cô ấy không ủng hộ cũng không cản trở, chỉ dặn tôi nhớ giữ bản thân mình. Tôi cầm tiền đi, số tiền khá lớn, nhưng khi về thắng hay thua cô ấy cũng không thật sự ân cần, thắng thì cười một cái rồi ấp ôm tôi đi ngủ, thua cũng chỉ nói: "Thôi không sao" rồi cũng ấp ôm tôi đi ngủ.
Tôi đi casino đều như người ta đi khiến, tuần 2 buổi, kéo dài suốt mấy tháng, số tiền thu về khá lớn. Nghe qua thì có vẻ như việc nhẹ, lương cao, đi khiến như đi chơi nhưng thực ra sức ép trong mỗi lần đi là rất lớn và vô cùng căng thẳng đầu óc. Tôi quyết định ngưng, nói với cô ấy, cô ấy cũng chẳng quan niệm gì. Kiểu như tôi đi cũng được, không đi cũng được, miễn là tối tối cứ ủ ấp cô ấy ngủ là được, lãi không quan trọng. Có hôm mệt quá chẳng muốn ấp ôm, tôi cuộn tròn bản thân mình lại, cô ấy lân la tham gia thì tôi đẩy ra bảo: "Để im cho anh làm cho quả trứng", ấy vậy mà cô ấy còn kêu: "Cho em làm lòng đỏ" rồi rúc vào cho bằng được. Tôi cũng đến đầu hàng với cô ấy.
Tôi vẫn nhớ đoạn phim tôi đã xem và hình mẫu người hoàng hậu hoàn hảo của bản thân mình ngày xưa ấy. Tình yêu mà tôi dành cho hiền thê, trong ấy còn bao hàm tất cả lòng cảm kích và sự tôn trọng. Từng trải qua sóng gió với nhau mới biết được có thể tầm thường tay mà cùng nhau vượt qua đại dương lớn hay không. Chẳng vậy mà tôi lại dám tự tin tuyên bố với mẹ: "Nếu như Hằng không làm cho được con dâu mẹ thì chẳng còn khách hàng nào làm nổi con dâu mẹ đâu". Chẳng thế à, giả dụ không phải cô ấy thì khách hàng nào, cái đồ suốt ngày chỉ thích khiến cho lòng đỏ trứng?
Nguyên Phúc / Theo vnexpress
Xem nhiều hơn: Đọc Báo Mới
No comments:
Post a Comment