Đứa con thứ 7 tròn 1 tuổi thì chồng bà Thân từ trần vì bị bè đảng cuốn khi ông đang chèo thuyền bắt cá trên sông.
>> Cung phi bị chồng chém gần đứt bàn tay: ‘Cười với người nào cũng bị ăn đòn’
>> Đang sống chợt bị cả nhà chồng nỡ ‘khai tử’ trên bàn thờ
>> Thảm kịch của chàng thanh niên ngày cưới phải nhờ em trai đóng giả chú rể
Vậy là bản thân bà gánh gồng nuôi 7 đứa con. Với một người thông thường đã khó, với một người không còn trông thấy gì như bà thì lại càng khó khăn gấp bội. Vậy mà không bạn nào có thể hình dung ra nổi bà đã nuôi được cả 7 đứa con lớn khôn trưởng thành.
20 năm bà chưa biết tới một bữa cơm no, một miếng giết bao giờ. Có gì ngon bà bỏ ra cho con hết, con trẻ trong nhà ăn ngừng bà mới là người vét những hạt cơm thừa, cơm cháy sau cuối trong nồi. Mỗi ngày bà chỉ ngủ 4 tiếng đồng biển còn lại khiến thời điểm bà làm cho việc. Ngày bà làm đồng, tối tới bà lại tới nhà làm mướn cho người ta. Họ cũng thương tình tình cảnh nhà bà nên ngoài tiền công, chủ nhà vẫn cho thêm gạo, thêm khoai để bà nuôi con.
Có những lần bà mò mầm ngoài sông, mưa to cũng không về nỗ lực cho đầy rổ hến để về đổi gạo nuôi con. Suýt chút nữa bà cũng đã chết giẫm dưới nước như chồng bản thân mình, may mắn lần đó có người nhận ra nên bà đã được cứu. Không thì bạn bè con bà cũng không nhân thức sẽ ra sao khi mồ côi cả bố cả mẹ.
Cũng may chúng lớn dần lên, cũng nhân thức chí thú khiến ăn. Tuy không có yếu tố kiện học hành như người ta nhưng không đứa con nào của bà chơi bời phá phách cả. Giờ thì đứa nào cũng hiền thê con tử tế và đang có cuộc sống sung túc ở quê và ở cả phường. Cứ ngỡ con trẻ trong nhà trưởng thành thì bà được nhờ vả nhưng ngờ đâu, ở cái tuổi gần đất xa trời rồi người ta vẫn thấy người thanh nữ mù, lưng còng lò dò ra vệ sông mò cua bắt ốc. Có người hỏi:
– 7 đứa con bà đều có nhà cao cửa rộng rồi, sao chúng nó lại để bà đau buồn thế này?
– Chúng còn phải lo cho hiền thê con chưng à, thôi thì trời vẫn thương cho tôi sống thế này là mừng rồi.
– Ngày xưa chính mình bà nuôi được 7 đứa, sao giờ không đứa nào nuôi nổi bà là sao, chúng nó phải có bổn phận với mẹ chúng chứ.
– Tôi vẫn tự lo được cho bản thân không dám làm phiền các con.
Nói rồi bà lại lân la xuống sông bắt cá. Dù cuộc sống đói khổ, căn nhà bao năm nay ọp ẹp xiêu vẹo vẹo nhưng chưa bao giờ bà đến nhà cậu con trai cả có tiếng giàu ở làng xin bát cơm và con cháu bà cũng chẳng có đứa nào tới biếu mẹ một xu hay mang cho mẹ đồ ăn thức ăn gì. Dân làng có nói thế nào, anh ta cũng bỏ mặc, thậm chí còn nói lại rằng: “Tại bà đẻ rộng rãi nên chúng tôi mới phải khổ suốt tuổi thơ, không bằng bạn bằng bè. Giờ có được cơ ngơi này là do chúng tôi gây dựng chứ không phải nhờ bà mà có”.
Nghe con nói thế bà Thân chỉ còn biết nước mắt lưng tròng, bà đau lắm nhưng chỉ biết giữ trong lòng mà thôi. Năm ấy bà bận rộn bệnh bé dại liệt giường. Chỉ có cậu đàn ông út có tình có nghĩa nhất nhưng cũng chỉ về với mẹ được mấy ngày là lại phải lên đô thị ngay vì bà xã sinh.
Anh chỉ kịp để lại cho mẹ ít tiền bảo mẹ thuê người ta qua chăm lo. Thế nhưng bà Thân biết bản thân chẳng còn sống được bao lăm nữa nên bà quyết định không thuê người chăm bẵm mà đưa số tiền đó cho em trai và nhờ ông khi nào bà chết thì sắm giùm bà chiếc cỗ áo rồi chôn bên cạnh người chồng quá cố của chính mình.
( anrh minh họa )
5 ngày sau bà thân khuất, một chính mình bà nhắm mắt trong căn nhà rách nát không bạn nào hay.
Mãi chiều người em trai sang mới biết chị đã bị mất đi rồi. Đúng hôm ấy anh con trai cả của bà Thân đơn vị tiệc linh đình đãi khách. Nghe tin mẹ mất anh ta vẫn ung dung ngồi ăn hoàn thành mới bước sang. Bà mất hơn 1 ngày mà mấy đứa con vẫn cãi nhau chí chóe không đứa nào chịu đứng ra làm ma cho mẹ. Lúc này anh con út chưa về được vì cung phi mới sinh không gửi được cung phi con cho ai để về được.
Mãi tới chiều tối ấy cậu mới về đến nhà thì mẹ đã được cho tham gia chiếc quan tài do người cậu của mẹ tìm bằng số tiền mà bà gửi trước khi mất. “Chúng mày không phải biện hộ nhau nữa. Cũng không cần đứa nào đứng ra khiến ma cho bà ấy. Bà ấy đã tự lo cho bản thân cỗ thùng rồi, còn chuyện đưa bà ấy ra đồng chúng tao sẽ lo. Chúng mày đi luôn đi, đừng ở đây gượng nhẹ nhau cho nhân gian người ta khinh”.
Đúng là “Một mẹ nuôi được mười con/ Mười con bỏ mẹ trong ngàn xót xa”. Đau buồn cực kì, những đứa con phụ bạc ấy sẽ không bao giờ có được cái kết có hậu đâu, đời còn dài, cuối đời mới biết được kết cục của chính mình ra sao…
Theo NDT
® Bản quyền thuộc về tác giả và nguồn tin được báo mới tổng hợp trích dẫn
Xem nhiều hơn: Đọc Báo Mới
No comments:
Post a Comment