Wednesday, September 7, 2016

Tâm can đẫm nước mắt của người phi tần chẳng thể quan hệ chung với chồng

Tôi muốn chia sớt với quý khách những tâm sự trong khoảng những khiếp sợ đau thương nhất của cuộc đời tôi.

Đêm qua, tôi đã khóc phần lớn, khóc cho tới khi ngủ thiếp đi lúc nào không hay. Trước đây, tôi lặng lặng nhìn chồng mặc lại áo quần và tức giận bước ra khỏi phòng ngủ. Một lần nữa, anh ấy lại bỏ đi vì tôi đã thoái thác quan hệ với anh.

tam-su-dam-nuoc-mat-cua-nguoi-vo-khong-the-quan-he-voi-chong-tuchoiquanhevoichong1-1473238086-width620height310-bb-baaaclI0Ly (Ảnh minh họa)

Tôi rất yêu chồng bản thân mình, tôi thề là tương tự và tôi luôn hi vọng có thể bỏ ra những yếu tố tốt đẹp nhất cho anh ấy. Chỉ tiếc là một đêm ân ái sung sướng, thì không. Nghe thật tranh chấp phải không? Nhưng sự thật là dù đã nỗ lực bao nhiêu, mỗi khi chồng động chạm đến người bản thân, tôi đều phản xạ đẩy anh ra và gào khóc. Đã nhiều 04 tuần kể từ khi kết hôn, chúng tôi chẳng thể "quan hệ" với nhau cho vừa đủ. Chấm dứt chỉ là anh mặc lại đồ rồi bỏ đi, còn tôi sẽ ngồi một góc giường lặng lẽ khóc một mình. Phương pháp cửa phòng ngủ đóng lại cũng là lúc giọt nước mắt rơi ướt đầm gối. Đôi lúc tôi nghĩ rằng mình bị điên.

 Tham khảo: Trưởng Công an "è cổ như nhộng" bỏ chạy khỏi nhà nghỉ: Thừa nhận quan hệ mờ ám và xài bằng giả

Một đêm thân mật tưởng như tuyệt vời lại bị phá hủy, chỉ bởi vì thân thể tôi chối từ cho đi.

Tôi ghét việc quan hệ xác thịt. Tôi ghét nó.

tam-su-dam-nuoc-mat-cua-nguoi-vo-khong-the-quan-he-voi-chong-tuchoiquanhevoichong2-1473238086-width480height364-bb-baaabUTMfq (Ảnh minh họa)


Quá khứ của tôi, một cô gái thơ ngây với bao hi vọng và ước mơ. Như bao cô nàng khác, tôi cũng từng mộng ảo về một mối tình đẹp như mơ, một gia đình vui vẻ. Nhưng gần như bị chôn vùi tham gia một đêm mưa gió, khi cha mẹ vắng nhà và lão láng giềng đê tiện sắm tới tôi. Tôi đã bị cưỡng dâm. Phần lớn những gì tôi còn nhớ là tôi của khi đó, run rẩy và đau đớn cuộn tròn trên sàn nhà tắm như một chú mèo hen, để rồi gào thét trong điên dại khi được thân phụ mẹ tôi tậu thấy.

Những ngày 04 tuần sau đó, tôi bị trầm cảm do sợ hãi tâm lý quá nặng năn nỉ. Giọt nước mắt của mẹ, cái thở dài của bố, những đợt trị liệu tâm lý tốn kém hàng bốn tuần trời không khiến cho tôi quên đi những khoảnh khắc địa ngục đó. Tôi sợ người khác giới, trừ bố mình, không một người con trai nào có thể đến gần tôi suốt mấy năm. Chỉ cần khách hàng nào thoáng động chạm tham gia thân thể, tôi sẽ gào khóc và co rúm lại cả mấy ngày trời.

Phải mất một số năm, sau tất cả nỗ lực của mái ấm và các chưng sĩ tâm lý, tôi mới phần nào bất biến quay về. Quay lại cuộc sống thường ngày, tôi bắt đầu khiến quen với công việc mới, nơi ở mới, nhưng tuyệt nhiên không chịu mở lòng ra với bất kì người đại trượng phu nào. Dĩ vãng kinh hoàng đã khiến tôi quy chụp hầu hết đàn ông trên quả đât này đều xấu xa tương đồng, nhìn đâu tôi cũng chỉ sốt ruột rằng họ sẽ tiến công và lạm dụng tôi như cái đêm năm ấy. Cho đến khi tôi chạm chán chồng mình.

tam-su-dam-nuoc-mat-cua-nguoi-vo-khong-the-quan-he-voi-chong-tuchoiquanhevoichong3jpg-1473238086-width578height401-bb-baaabZSg79 (Ảnh minh họa)

Anh ấy là một người con trai tốt. Sau khi biết quá khứ của tôi, ông thị trấn vẫn sắm mọi cách tiếp cận tôi thủng thẳng và thật tâm. Anh nói muốn bù đắp cho tôi những bốn tuần ngày kinh khủng đó. Suốt nhị năm từ chối quyết liệt, cuối cùng tôi cũng ngả lòng và đồng ý về khiến phi tần anh. Chúng tôi yêu thương nhau, liên hiệp trong khoảng hành động cho đến nghĩ suy. Chỉ riêng "chuyện ấy" thì không. Lần bị xâm hại đó không chỉ lấy đi của tôi trinh tiết, nó còn mang đi cả niềm hứng thú với chuyện gối chăn của tôi sau này. Tôi chẳng thể quan hệ dục tình thông thường như bao người khác. Mỗi lần nghĩ về nó, tôi thấy kinh tởm và âu sầu tột bậc.

Chúng tôi cũng đã nỗ lực thử phần lớn lần, gặp gỡ cả bác sĩ tâm lý. Mỗi khi anh ấy cởi bỏ quần áo trên thân thể bản thân mình, tôi lại không xong xuôi run rẩy. Kể cả khi có đến được bước sau, tôi vẫn cảm thấy rất buồn bã và lại đẩy anh ra. Tôi sợ việc đó. Thậm chí lần vừa mới đây nhất, tôi còn vô tình đạp chồng tôi rất mạnh. chậm tiến độ là lý do làm anh giận dữ. Anh ấy là một người bao dung, nhưng tôi sợ nếu mọi chuyện cứ tiếp diễn, sẽ có ngày chồng không đủ nhẫn nại với bản thân được nữa.

Tôi luôn ước ao được hưởng thụ một đời sống tình dục phổ biến, nhưng nỗi đau trong quá khứ cứ dai dẳng mãi không thôi. Nhân thức tới bao giờ, yếu tố tôi ước mơ mới xảy ra?

Navy (Theo marie) / Theo Khám Phá


Xem tại: Báo Mạng 24h

No comments:

Post a Comment