Monday, September 12, 2016

Trại giam Đắk Trung, những người còn ở lại: Theo mẹ vào tù

Ken hiếu động, chạy miết. Xu trầm hơn, ít nói, cô bé có đôi mắt tròn to như nhì viên bi ve và có niềm vui xinh xắn như một thiên thần. Nhì đứa trẻ theo chân mẹ vào trại giam từ khi còn đỏ hỏn.

>>  Chủ tịch phố tham gia chòi với nữ viên chức k.hỏa thân : cất chức

>>  Đau lòng mấy cọng giá đỗ nấu mì ‘đổi’ mạng người

>>  Uẩn ức của người phụ nữ bị bạn tình đày đọa trong nhà nghỉ
Chiều tối, phân trại nữ phạm nhân của trại giam Đăk Trung rộn rã hơn bởi tiếng nô giỡn, cười nói bi bô của nhì đứa trẻ.
Năm nay Xu và Ken đều tròn 2 tuổi. Hai thiên thần bé xíu lớn lên bằng tình mến thương của mẹ và những cán bộ trong trại giam Đăk Trung (Đăk Lăk) thuộc Bộ Công An.
“Tham gia trại, thấy hai vạch em bất tỉnh luôn”
Lời giãi bày của nữ tù túng Nguyễn Thị Văn làm cho phổ quát người không khỏi bật cười chua xót vì sự ngay thẳng của người mẹ trẻ. Văn là một trong hai nữ tội nhân nuôi con nhỏ tuổi đang thực hiện án tại trại giam Đăk Trung.
Sinh năm 1992, đã là mẹ của 3 đứa trẻ nhưng Văn vẫn khiến bao người xao xuyến bởi nét đẹp nữ tính. Văn quê ở Quảng Nam.

Trại giam Đắk Trung, những người còn ở lại - Kỳ 2: Theo mẹ vào tù
Em nói chuyện rất duyên, chiếc răng khểnh làm nụ cười của nữ tù đọng càng trở thành rực rỡ. Nhưng chỉ khi nhìn vào đôi mắt em, người ta mới trông thấy thăm thẳm nỗi buồn.
Nhỏ dại Xu, con gái Văn năm nay 2 tuổi, nói còn chưa sõi. Thấy mẹ chào, nhỏ dại cũng bắt chước nhìn sang cán bộ kế bên “ào bộ” (chào cán bộ) và quay sang tôi cúi đầu “ào cô” (chào cô).
Văn kể chuyện từ khi bé dại cất tiếng khóc chào đời tới nay, Xu chưa một lần nhân thức mặt phụ vương.
Văn bị bắt tham gia một ngày cận Tết về tội móc túi của nả. “Vào trại mấy ngày, cán bộ cho đi rà soát, thấy nhì vạch em ngút luôn. Thời gian đó em suy sụp, không ăn uống được gì, rồi tiêu cực thai.
Lúc đó em không biết phải sinh con, nuôi con như thế nào trong những ngày bốn tuần đến. Sợ em nghĩ lẩn quẩn, dạo đó ba má em vào thăm đều đều.
Rồi được bố mẹ, cán bộ khích lệ, em quyết định giữ con lại nuôi. Những ngày bốn tuần trong tù, con là động lực để em nỗ lực sớm cải tạo tốt đưa con về với mái nhà”, Văn kể chuyện.
Ủ ấp chặt con tham gia lòng, Văn lờ đờ rãi kể cho tôi nghe về cuộc thế mình.
Học hết lớp 9, thi không đậu vào THPT Lê Quý Đôn nên Văn nghỉ đi học nghề. 17 tuổi, lứa tuổi hấp dẫn nhất của người con gái, Văn bước chân vào nhà chồng mở màn cuộc sống làm mẹ, khiến cung phi.
Mẹ chồng không thương đành rằng, chồng còn trẻ tuổi lại nghe lời mẹ nên cũng lạnh lùng với hậu phi. Anh là lái xe, nhận bao lăm Văn chẳng nhân thức vì anh đưa hết cho mẹ.
Sau này con cứng hơn chút đỉnh, Văn xin đi làm công việc kiểm kê áo quần, lương 04 tuần 2,5 triệu.
Vì con còn bé bỏng chẳng thể đi xa nên chẳng có thêm được đồng nào. Cô gửi mẹ chồng 1 triệu tiền ăn, còn lại để lo cho mái nhà, tằn nhân tiện vun vén vậy mà còn thiếu trước hụt sau.
Nhà cách chỗ khiến 30 cây số, ngày nhị bận trở về hết 6.000 đồng ô tô buýt nhưng có những ngày Văn chẳng còn một đồng trong túi, phải đi xe quá giang nhờ.
“Ngày mồng 2 Tết, gia đình chồng sang nhà em, mẹ chồng nói khéo, đại ý là trả dâu. Em về ở với ba má đẻ…”, Văn bùi ngùi.
Người mẹ trẻ mở màn sa chân khi khởi đầu cuộc sống ly thân, phải nuôi con nhỏ nhắn.
Văn nhớ lại: “Đợt đó bạn em qua phòng trọ thấy thưởng thức kham khổ quá nên rủ đi trộm. Có đợt, trộm được phổ thông, bạn cho hẳn 600-800.000 đồng. Đồng bạc khiến em mờ mắt, rồi quen tay…
Em bị bắt tham gia một ngày cận Tết. Vào trại em mới biết có tí hon Xu, đó là con của người đại trượng phu sau này”.
Người đó có biết là con anh ta không – chúng tôi hỏi.
Văn đáp: “Em không nhân thức …Chắc là anh biết, chắc là bạn em sẽ kể. Nhưng chưa một lần anh ấy vào trại thăm nhị mẹ con em. Em về trại Đăk Trung khi con chưa được một tháng tuổi.
Ngày đó con yếu, giả dụ không có các cán bộ để mắt, tạo điều kiện trợ giúp em không nhân thức xoay sở như thế nào”.
“Mẹ xin lỗi con!”
Trại giam Đắk Trung, những người còn ở lại - Kỳ 2: Theo mẹ vào tù - Ảnh 1.
Nguyễn Thị Phượng và nhỏ Ken. Ảnh: NGUYỄN TRÀ
Nguyễn Thị Phượng là mẹ của nhỏ nhắn Ken. Năm nay chị mới ngoài 30 tuổi, cũng tham gia đây vì tội ăn cắp của nả. Cuộc thì thầm giữa chúng tôi hi hữu bị ngăn cách bởi cậu nhỏ bé Ken hiếu động.
Ken quậy là vậy nhưng rất nghe lời mẹ, mẹ chỉ cần hắng giọng: “Ken, hư” là Ken dừng ngay. Chị bảo con hư sẽ đánh, nhưng mỗi lần đánh con hoàn thành chị lại ấp ủ con khóc xin lỗi.
“Đánh con xót lắm, nhưng bản thân mình phải nghiêm khắc với con trong khoảng nhỏ tuổi, chỉ mong rằng sau này con đừng sa chân như mẹ”.
Hên hơn Văn, ngày chị sinh chồng hành lí lên thăm nuôi một 04 tuần trời tại bệnh viện Khánh Hòa. Chỉ vào chiếc vòng bạc nơi cổ hủ tay con, chị bảo: “chậm triển khai là tiến thưởng của bố tặng Ken”.
Nhưng những chuyến thăm nuôi sau đó loáng thoáng dần. Đã một năm nay, anh ta bặt vô âm tín.
“Cũng có lúc hận ảnh. Nhưng giờ bản thân trong này, sao bảo người ta chờ. Thấy chị em chiếm được thư chồng, vàng thăm nuôi mà trào nước mắt. Thương mình một, thương con mười!”.
– Ken ơi Ken!
Trên tầng cao, tiếng vài người thiếu nữ vọng xuống. Ở góc sân, Ken nắm tay Xu đùa nghịch, rúc rích cười. “Ở đây công chúng thương nhị bé lắm!”, chị Phượng ngấc nhìn về phía tiếng gọi mỉm cười.
“Vòng bạc trên cổ hủ Ken, bộ áo quần Ken mặc cũng là cán bộ sắm tặng. Cán bộ thương Ken lắm!”, chị Phượng kể.
Tham gia trại giam, cũng có tuyến phố, có sữa, có quần áo đẹp cho con mặc. Ngày Tết, 1-6, các con cũng được thiên lí như bao đứa trẻ khác ngoài kia.
Thậm chí, ở phân trại nữ tù đọng, chỉ có 2 đứa trẻ nên Ken và Xu cũng được cưng chiều mến thương rất mực. Bao chiều chuộng của những người mẹ xa con trao hết cho nhị thiên thần nhỏ.
Nhưng chưa một ngày chị nguôi khát vọng trở về. “Ngày trước từng có người bảo muốn nuôi con, sẽ cho con vấn đề kiện tốt nhất, thậm chí còn hứa không lấy chồng ở vậy suốt đời nuôi Ken.
Nhưng tôi bảo, có rau ăn rau, có cháo ăn cháo, mình sẽ nuôi con trưởng thành. Con năm nay 2 tuổi rồi, con còn đi học”.
***
Trợ thì biệt nhì đứa trẻ để ra về, ám ảnh trong tôi vẫn là ánh mắt hồn nhiên của Xu và Ken sau song sắt của ô cửa sổ. Như khao khát của những chú chim nhỏ tuổi muốn tìm về với bầu trời.
Ngày 2-9 cách đây không lâu, Nguyễn Thị Văn là một trong số tù nhân có thời kỳ cải tạo, tinh thần kỷ luật tốt được giảm án.
“Ngày biết mình có tên trong danh sách xét ưng chuẩn giảm án, cả đêm em thao thức không ngủ được. Nay mai về, em sẽ vay bạn ít tiền cho con đi học, rồi xin bố mẹ đẻ ít vốn mở quán ăn khiến cho kế sinh nhai. Nhì mẹ con đếm từng ngày mong trở về nhà chị ạ!”, Văn kể chuyện.

theo Pháp luật TPHCM

® Phiên bản quyền thuộc về tác giả và nguồn tin được báo mới tổng phù hợp trích dẫn


Đọc thêm: Báo Mạng 24h

No comments:

Post a Comment